Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2026

NHỚ QUÊ

 trông cảnh làng quê nhớ về người cũ
đâu Lương đâu Thọ đâu Nhiếp đâu Nhuần
ai đang cởi trần ai bùn lấm áo
ông nào là Mạo ông nào là Quyền
ông nào là Long ông nào là Bảy
chú mô là Hải chú mô là Biền
ôi bao bạn hiền từ thời nhỏ dại
hôm nay nhìn lại bức ảnh trên phây
thử đoán coi ai mà đành phải chịu...

ai làm thủy lợi đắp đập be bờ
hay cùng hò lơ rủ nhau đi vậy
trẻ con ngài nậy lội ngược hói Trừng
ai trèo ngọn mưng nhảy ùm xuống tắm
ai kia giỏi lặn bắt cá chân cầu
ông Thuyến giỏi câu cá bù nước sóc
lên đồng móc vạc dùng để làm mồi
muốn câu cá chày bắt chuồn chuồn ớt
thu đông là tiết mò dam rọng Dung
nhen bếp lửa hồng thả dam vô náng
mưa phùn lành lạnh úp nón lên tơi
thu mình vô ngồi co ro cúm rúm
mùa hạ thì tắm rào nậy rào con
đến mùa nước lên leo cầu mà nhảy
thả bò ngoài bại đổ dế nón cời
lắm trò để chơi đánh khăng trọi gụ
sáng trăng đông đủ trạch trạch đùng đùng...

chuyện cũ về làng kể sao cho hết
bựa sau kể tiếp tạm dừng lại đây.
                                         31/7/2023

Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2026

MỘT THỜI KHÔNG BIẾT GỌI LÀ GÌ

      1. Hàng đoàn người rồng rắn nối đuôi nhau suốt dọc đường 48 để ngược dần lên về phía Châu Bình. Họ mang theo cuốc xẻng xà beng chăn chiếu xoong nồi... Họ cuốc bộ, họ dùng xe đạp thồ, họ gồng gánh lỉnh kỉnh. Đoàn người đi  như một dòng chảy không ngừng nghỉ suốt ngày này qua ngày khác, suốt tháng này qua tháng khác. Tất cả dồn về đá đỏ.
     Ở đó mạnh ai nấy đào, thành hào, thành giếng, thành hang. Đất đá moi lên đem đãi, mong tìm đá đỏ, đá ngơ đá ngẩn. Bị thương, kệ. Sập hầm, kệ. Tranh giành, đánh nhau, kệ. Chết người, kệ. Thằng nào chết thằng đó thiệt, kẻ khác vẫn cắm cúi đào. Hàng ngàn người khác vẫn ùn ùn kéo đến...

   2. Một thời tắc kè, tê tê, ba ba, sa nhân, quế thanh, ý dĩ... không kể hết, tự dưng ùn ùn theo người theo xe chảy sang Trung Quốc. Xe tải, xe ca, không kể xe gì miễn là chở được. Không thấy ai ngăn, ai cản. Thế mà trước đó một kí măng khô cũng khó mà mang được về xuôi.
     Rồi thì rừng quế của lâm trường cũng bị người ta ngang nhiên bóc vỏ, bóc sạch không còn một cây. Thế mà không một ai bị xử lý. Lâm trường bó tay. Rồi lâm trường phải giải thể. Không phải chỉ một mà là hàng loạt. Rồi các nông trường cũng thế...

     3. Ngày đó chỉ có xe ca quốc doanh, cung không đủ cầu. Các xe đều quá tải. Các tuyến miền núi vùng cao lâu lâu mới có xe lên càng thế. Khách đứng ở lối đi, đứng ở bậc lên xuống. Khách ngồi trên mui xe, chật cứng. Thậm chí bám vào cần gạt mà đứng lên ba- đờ- xốc ngay trước kính lái. 
    Tàu hỏa cũng thế. Suốt mấy năm trời. Kinh khủng. Lạ là chẳng ai nói gì. Chả có vi phạm luật lệ giao thông nào cả.

   4. Trước đó, hồi mới GPMN, bộ đội thương binh xuất ngũ về nhiều. Trên đường những chiếc nạng vung lên ai ai cũng phải sợ. Xe ca phải dừng, xe tải cũng phải dừng cho các anh lên. Mày không dừng ư? Choang! Nạng vung lên, vỡ kính. 
    Không chỉ một lần, mà mấy năm liền...

   5. Một thời như thế. Những tưởng đã qua. Bữa nay lại thấy hàng trăm điểm 10 môn toán ở một điểm trường trong kỳ thi quốc gia. Mà không chừng còn ở nhiều điểm trường khác nữa. 
    Thật không hiểu nỗi. Không biết gọi là gì.
                                                18/7/2026

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2026

CẢM ƠN BẠN ĐỌC

Cảm ơn bạn đọc đã quan tâm khích lệ. Đặc biệt cảm ơn các bạn ở Hoa Kỳ đã ghé thăm lều cỏ VQL blog.


Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2026

HỌC DẦN TỪNG CHỮ

    Học đến lớp 10/10 tôi mới được nghe lần đầu hai từ lập dị. Trước đó chưa từng thấy ở đâu trong sách giáo khoa có hai từ này. Hình như cả trong Tam Quốc diễn nghĩa, cả trong Tây Du ký mà tôi từng đọc cũng không có. Ở nhà ba mẹ anh chị càng không có ai nói hai từ đó. 
    Còn nhớ hôm ấy thầy Phan Sinh Viên dạy văn, đến bên cạnh, nhìn vào chiếc áo rách vai của tôi mà nói: "Cậu đừng có mà lập dị". Tôi hiểu thầm là thầy trách mình mặc áo rách đến trường, nhưng nghĩa đầy đủ của từ lập dị là gì thì ngay khi đó tôi không hiểu. Tôi thấy tủi thân vì tôi không có gì dù chỉ cây kim sợi chỉ để mà vá áo.
    Rồi tôi nhớ mãi hai từ đó và dần hiểu nghĩa của nó.

    Ra trường, lên vùng cao dạy học, một lần tôi được nghe anh Đào Nguyên Kỷ cũng dạy văn dịch nghĩa câu chào hỏi "Yên lòng không em?" từ nguyên văn tiếng Thái: "Dến xây bò noọng?" thấy hay quá, nghe một lần, rồi nhập tâm đến giờ.
    Sau 1975, vào Nam được nghe hai từ hơi lạ "hên xui" nhưng lại cũng thấy hay, hay hơn từ may rủi. Nhưng cũng có một từ, cũng được nghe từ hồi đó mà không thể nào học nói cho được, ấy là từ nhậu. Biết nhậu là cuộc rượu, thậm chí chỉ là uống bia, đơn giản thế thôi, mà nghe sao cứ ghê ghê...

    Cứ thế rồi tôi học dần từng chữ trong bao nhiêu điều cần học trong đời.

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2026

ĐIỀU DUY NHẤT CON NGƯỜI CẦN LÀ LƯƠNG THỆN

      Con người cần thức ăn, nước uống, cần không khí để thở. Tất nhiên, nhưng mọi loài đều thế. Con người cần nhà để ở, nhưng như thế cũng không khác gì mấy so với cầm thú cần hang cần tổ. Con người cần ô tô, máy bay...?. Không hẳn! Vì trước khi có mấy thứ đó loài người cũng đã tồn tại dài lâu. Con người cần lên cung trăng, hay cần bom nguyên tử? Càng không!
    Vậy con người cần gì? Con người cần một thứ duy nhất để con người thực sự là NGƯỜI, ấy là cần LƯƠNG THIỆN.
    Lương thiện để người sống với người. Lương thiện để người sống với muôn loài. Lương thiện để giữ gìn đất mẹ cái nôi của sự sống muôn đời. Và lương thiện để con người khác với muôn loài, để con người thực sự là NGƯỜI.
                                             25/6/2026
                                       

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2026

LỜI XIN LỖI- MUỘN CÒN HƠN KHÔNG

      Hàn Quốc, Nhật Bản đã chính thức xin lỗi nhân dân Việt Nam về những tội ác chiến tranh.
    Còn chúng ta- những người Việt- đã từng gây bao tang thương đau khổ cho nhau, có xin lỗi nhau không?




                                                                                                       VQL F. 6/5/2026