Cả đàn khỉ tràn vào vườn. Chúng thích ăn lá đu đủ. Thậm chí khi bị đuổi có con vẫn cố ăn cho hết cái cuống lá rồi mới bỏ đi. Không thể lý giải thế nào, chỉ thầm nghĩ: Cái tạng nó vậy.
Một dạng thức khác của tạng là "gu" thường gắn với sở thích. Có người thích màu đỏ, có người lại thích màu xanh. Với tôi, nếu là hoa thì thích màu tím. Nếu là nhạc, có người thích nhạc đỏ, có người ưa nhạc vàng, còn tôi thích nhất Văn Cao với Thiên thai, Suối mơ; thêm nữa thích Xa khơi của Nguyễn Tài Tuệ..., không cần biết là xanh hay vàng. Nếu là họa, tôi thích Mùa thu vàng của Lê-vi-tan, thích cả Đơ-vanh -xi nhưng không hiểu được Van-gốc, Thành Chương... Với thơ, tôi thích Màu tím hoa sim của Hữu Loan, thích Tây tiến của Quang Dũng... tiếc là ở nhà trường những bài này không được học.
Lại thêm cà phê thuốc lá rượu bia, thịt chó lòng lợn tiết canh... bao nhiêu thứ trên đời, mỗi người ham một thứ, mỗi người hạp một thứ, mỗi người sợ một thứ, chẳng ai giống ai.
Âu là cũng vì khác nhau cái tạng. Mà có thế mới là đời, muôn hình muôn vẻ.
.png)
.png)
.png)
.png)