XEM HOA QUỲNH NỞ
Nguyễn Văn Hòa
Bác mời xem quỳnh nở
Tam bôi tửu ngà ngà
Hương quỳnh đưa thoang thoảng
Lại thành tên hội thơ
Dẫu biết tài mình đoản
Vẫn mạnh dạn mở đầu
Âu cũng là cảm xúc
Hương quỳnh trong lắng sâu
Đêm ngắm hoa quỳnh nở
Như thực lại như mơ
Góp một làn cảm tác
Mừng bác - Mừng hội thơ
1997
TÌNH NGHĨA
Lê Đình Mùi
Uống với nhau vài móng
Rượu nghĩa rượu tình sâu
Nhắm với nhau vài cuộng
Muống luộc chấm xì dầu
Có vị gừng vị tỏi
Quyện vị rượu nồng cay
Mặt soi mặt tở mở
Vị đời dâng no đầy
Uống với nhau vài móng
Rượu nồng ghi ơn nhau
Lúc no nhớ lúc đói
Khi giàu không quên nghèo
Nhắm với nhau vài cuộng
Húp với nhau thìa canh
Cấy trong nhau sâu nặng
Của yêu thương ngọt lành
TÔI SAY
Nguyễn Tiến Nội
Bồng bềnh rồi lại bồng bềnh
Có ai say?
Chỉ một mình tôi say?
Trước em - Hương cứ ngất ngây
Xin em đừng tới...
thân này chịu thôi!
Chẳng đừng say nữa là tôi
Hương Quỳnh...
Em
Và cả đất trời...
Ai say?
LÚNG LIẾNG CÁI NHÌN
Đào Sính
Xuân đi lúng liếng cái nhìn
Đánh rơi con mắt trong tim một người
Tình bằng ai hát lưng đồi
Thương ai con mắt nói lời con tim.
LẮNG NGHE
Hà Tân
Lắng nghe
ngọn gió mơ màng
Thổi hanh hao nắng nhuốm vàng
trời thu
Lăng nghe
xa tiếng chim gù
Buồn ai khắc khoải lời ru
ngọt mềm...
Lắng nghe
quỳnh nở hương đêm
Ngoài kia mưa, nước hiên thềm
giọt rơi
Lắng nghe
động bước chân người
Xạc xào vườn gió, buồn rơi
canh tà...
Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2012
Thứ Ba, 7 tháng 2, 2012
NGÀY XUÂN ĐỌC LẠI GƯƠNG QUỲNH
LỜI TỰA HƯƠNG QUỲNH I
Nhà văn - anh hùng lao động Sơn Tùng:
Thơ là tiếng nói tri âm. Nên chi kẻ thù của thơ là sự phàm tục, bạo quyền, là dối trá, xu phụ kiếm chác. "Cỗ quan tài của thi nhân rải đầy hoa hồng thắm. Nấm mồ của tên bạo chúa đầy những máu tanh". (Le cercuil du poẻtea ertait jonchi de róe. La tombe du despote ertait pleiue de sang.)
Đọc Hương Quỳnh tôi nhận được những tiếng tri âm "Ai tri âm đó mặm mà với ai". Mỗi bài thơ của mỗi tác giả trong một vườn Quỳnh đều tỏa ra cái hương Thương, hương Nhớ, hương Đau, hương Buồn, hương Vui và Khát vọng, và một mối tình Thanh khiết đầy chân thật.
Cổ nhân đã từng ghi tạc: "Thi hữu khả giải, bất khả giải, nhược kính hoa thủy nguyệt, vật nệ kỳ tích khả dã"(*)
Ngõ Văn - Xuân Mậu dần.
(*)Thơ có câu giải được, có chỗ không giải được như hoa trong gương, chớ câu nệ ở hình thức cầu kỳ.
SAY
Nguyễn Trọng Bảo
Bạn bảo rằng say! đâu đã say!
Say mà chưa bỏ những điều hay
Tâm tình em hẹn... Chân không mỏi
Xướng họa thơ mời... Bút múa ngay
Đèo dốc đôi khi còn muốn vượt
Mây trời lắm lúc vẫn mơ bay
Người đời ví thử đều say thế
Quỷ ác ma tà hẳn bó tay!
MỘT NỬA
Nguyễn Lâm Cẩn
Sông xanh một nửa
đục ngầu
Bắc qua một nửa chiếc cầu
mong manh
Mòn đời một nửa
không anh
Hạt gieo một nửa
đâu thành chồi non
Trái tim một nửa
héo hon
Bàn tay nửa sấp
chỉ còn số âm
Miệng còn nửa nói
nửa câm
Lỗ tai nửa điếc
nói thầm chi nghe
Mắt nhìn một nửa
mây che
Cái tâm nửa cụt nửa què
hố sâu
Niềm tin một nửa
về đâu
Nửa con cá gỗ
tình câu phận nghèo.
HN 2006
UỐNG RƯỢU Ở QUÊ
Nguyễn Lâm Diệm
Nhấp chén rượu lên môi
Mắt mình trôi dưới đáy
Đặt chén rượu xuống rồi
Thấy mình lơ lửng cháy
2003
THƯƠNG THẰNG BẠN
Lê Ngàn
Mấy thằng bên ấm trà ngon
Bữa cơm thanh đạm vợ con cùng ngồi
Bỗng dưng nhớ quá Tiện ơi!
Quên làm sao được một thời thân thương
Hai thằng mỗi đứa một phương
Cùng ngày nhập ngũ, cùng đường hành quân
Chặng đường bao nỗi gian truân
Băng qua, xốc tới, xả thân sá gì
Tiện này: Trước lúc ra đi
Vợ con em út có gì hay chưa
Tiện cười răng trắng mà thưa:
-Đánh xong giặc đã vẫn chưa muộn gì
Xông vào trận đánh cùng đi
Giặc ta, lại chẳng được về cùng nhau
Môi tao hằn nốt răng sâu
Mày nằm tao để hướng đầu về quê
Giờ đây tao đã trở về
Thương mày - thằng Tiện lập quê chiến trường.
LẶNG THẦM
Ngô Minh Hằng
Thế là ngày đã cạn
Thôi đành ... em qua sông
Đành rời xa bến mộng
Dẫu sông kia chưa tường
Từ nay chia đôi nẻo
Anh ở lại bình yên
Em về nơi sóng gió
Chênh vênh
Một thân thuyền
Khuya! bến bờ lạnh vắng
Biết anh còn dõi trông
Bao lời không thể ngỏ
Nén, dồn, cuộn bão giông.
Nhà văn - anh hùng lao động Sơn Tùng:
Thơ là tiếng nói tri âm. Nên chi kẻ thù của thơ là sự phàm tục, bạo quyền, là dối trá, xu phụ kiếm chác. "Cỗ quan tài của thi nhân rải đầy hoa hồng thắm. Nấm mồ của tên bạo chúa đầy những máu tanh". (Le cercuil du poẻtea ertait jonchi de róe. La tombe du despote ertait pleiue de sang.)
Đọc Hương Quỳnh tôi nhận được những tiếng tri âm "Ai tri âm đó mặm mà với ai". Mỗi bài thơ của mỗi tác giả trong một vườn Quỳnh đều tỏa ra cái hương Thương, hương Nhớ, hương Đau, hương Buồn, hương Vui và Khát vọng, và một mối tình Thanh khiết đầy chân thật.
Cổ nhân đã từng ghi tạc: "Thi hữu khả giải, bất khả giải, nhược kính hoa thủy nguyệt, vật nệ kỳ tích khả dã"(*)
Ngõ Văn - Xuân Mậu dần.
(*)Thơ có câu giải được, có chỗ không giải được như hoa trong gương, chớ câu nệ ở hình thức cầu kỳ.
SAY
Nguyễn Trọng Bảo
Bạn bảo rằng say! đâu đã say!
Say mà chưa bỏ những điều hay
Tâm tình em hẹn... Chân không mỏi
Xướng họa thơ mời... Bút múa ngay
Đèo dốc đôi khi còn muốn vượt
Mây trời lắm lúc vẫn mơ bay
Người đời ví thử đều say thế
Quỷ ác ma tà hẳn bó tay!
MỘT NỬA
Nguyễn Lâm Cẩn
Sông xanh một nửa
đục ngầu
Bắc qua một nửa chiếc cầu
mong manh
Mòn đời một nửa
không anh
Hạt gieo một nửa
đâu thành chồi non
Trái tim một nửa
héo hon
Bàn tay nửa sấp
chỉ còn số âm
Miệng còn nửa nói
nửa câm
Lỗ tai nửa điếc
nói thầm chi nghe
Mắt nhìn một nửa
mây che
Cái tâm nửa cụt nửa què
hố sâu
Niềm tin một nửa
về đâu
Nửa con cá gỗ
tình câu phận nghèo.
HN 2006
UỐNG RƯỢU Ở QUÊ
Nguyễn Lâm Diệm
Nhấp chén rượu lên môi
Mắt mình trôi dưới đáy
Đặt chén rượu xuống rồi
Thấy mình lơ lửng cháy
2003
THƯƠNG THẰNG BẠN
Lê Ngàn
Mấy thằng bên ấm trà ngon
Bữa cơm thanh đạm vợ con cùng ngồi
Bỗng dưng nhớ quá Tiện ơi!
Quên làm sao được một thời thân thương
Hai thằng mỗi đứa một phương
Cùng ngày nhập ngũ, cùng đường hành quân
Chặng đường bao nỗi gian truân
Băng qua, xốc tới, xả thân sá gì
Tiện này: Trước lúc ra đi
Vợ con em út có gì hay chưa
Tiện cười răng trắng mà thưa:
-Đánh xong giặc đã vẫn chưa muộn gì
Xông vào trận đánh cùng đi
Giặc ta, lại chẳng được về cùng nhau
Môi tao hằn nốt răng sâu
Mày nằm tao để hướng đầu về quê
Giờ đây tao đã trở về
Thương mày - thằng Tiện lập quê chiến trường.
LẶNG THẦM
Ngô Minh Hằng
Thế là ngày đã cạn
Thôi đành ... em qua sông
Đành rời xa bến mộng
Dẫu sông kia chưa tường
Từ nay chia đôi nẻo
Anh ở lại bình yên
Em về nơi sóng gió
Chênh vênh
Một thân thuyền
Khuya! bến bờ lạnh vắng
Biết anh còn dõi trông
Bao lời không thể ngỏ
Nén, dồn, cuộn bão giông.
Thứ Hai, 6 tháng 2, 2012
NGÀY THƠ NHỚ BẠN Ở HƯƠNG QUỲNH
Ngày thơ, ngồi nhà, nhớ bạn ở CLB Hương Quỳnh, nhớ cái ngày đầu ngắm quỳnh và đọc thơ cho nhau nghe mà nghĩ đến một nhóm thơ, một hội thơ, rồi đặt tên HƯƠNG QUỲNH. Hôm ấy có mấy anh em. Giờ nhìn lại thì Nguyễn Kim Hùng và Lê Đình Mùi đã rời cõi tạm.
Xin lên trang vài bài thơ của hai anh cho thêm niềm nhớ:
MỘT THOÁNG NHÌN
Nguyễn Kim Hùng
Cô gái trăng tròn nửa tỉnh quê
Thướt thơ trong nắng bước đi về
Nghiêng nghiêng vành nón chờ ai đó
Một thoáng nhìn nhau chẳng muốn đi
Đánh bạo gần hơn: em về đâu
Mắt cười e thẹn chẳng nhìn lâu
Mà sao như thể quen nhau lắm
Thổn thức con tim cũng bắt đầu.
BỜ MÔI EM
Lê Đình Mùi
Chín mọng bờ môi em, khô khát cả biển đời
Mặn nồng quá dạt dào ngây ngất quá
Như bốc lửa tự bờ môi bốc lửa
Có nổ tung anh hỡi lửa đắm hồn đời
Chín mọng bờ môi em xô nghiêng ngả vách trời
Cụ thiên lôi cũng ngẩn ngơ tầm sét
Đấng cao xanh thoáng nhìn đã mây mưa mắt
Bầy tiên lén xem soi lại ngọc ngà
Chín mọng bờ môi em cõi tuyệt dạt dào hoa
Ngây ngất gió ngát đượm nồng hơi ấm
Tự xấu hổ lũ mây chì mây xám
Thiên hạ quang quẻ vén màn nồng
đón điệu thức mọng bờ môi em.
Xin lên trang vài bài thơ của hai anh cho thêm niềm nhớ:
MỘT THOÁNG NHÌN
Nguyễn Kim Hùng
Cô gái trăng tròn nửa tỉnh quê
Thướt thơ trong nắng bước đi về
Nghiêng nghiêng vành nón chờ ai đó
Một thoáng nhìn nhau chẳng muốn đi
Đánh bạo gần hơn: em về đâu
Mắt cười e thẹn chẳng nhìn lâu
Mà sao như thể quen nhau lắm
Thổn thức con tim cũng bắt đầu.
BỜ MÔI EM
Lê Đình Mùi
Chín mọng bờ môi em, khô khát cả biển đời
Mặn nồng quá dạt dào ngây ngất quá
Như bốc lửa tự bờ môi bốc lửa
Có nổ tung anh hỡi lửa đắm hồn đời
Chín mọng bờ môi em xô nghiêng ngả vách trời
Cụ thiên lôi cũng ngẩn ngơ tầm sét
Đấng cao xanh thoáng nhìn đã mây mưa mắt
Bầy tiên lén xem soi lại ngọc ngà
Chín mọng bờ môi em cõi tuyệt dạt dào hoa
Ngây ngất gió ngát đượm nồng hơi ấm
Tự xấu hổ lũ mây chì mây xám
Thiên hạ quang quẻ vén màn nồng
đón điệu thức mọng bờ môi em.
Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2012
RCYT: 04. XUÂN TÌNH RẠO RỰC TRONG RỪNG
Ngọn gió ban mai rời rợi mát như vòng tay của cô bé Thiên Nhiên ùa đến đón tôi. Và tôi còn nhận ra trong không gian hương thơm thoang thoảng của Nàng.
Tôi đi sâu vào rừng theo hẻm núi, còn gió mát và hương thơm của Nàng thì lại từ phía ấy mà đến với tôi. Cho tới một lúc gió lặng và cả không gian thơm nồng lên. Tôi cảm như mình đang chìm ngập trong hương thơm đọng mật. Tôi bỗng nghĩ hương thơm sánh vàng mật ong, còn tôi thì đang uống, không còn là hít thở nữa, mà là đang uống, uống say, mê mê.
Vừa lúc ấy thì con mang cái toác lên rất to. Tiếp liền là tiếng con mang đực toác bé hơn và hơi khùng khục. Chúng đuổi nhau trong rừng. Chúng đang say trong niềm vui của bản năng tái tạo vĩnh hằng. Có lẽ chúng quên trời đã rạng lắm rồi. Bỗng nhiên con đực toác lên mấy tiếng rồi chạy biến đi. Con cái vẫn thong thả bước. Nó vừa đi vừa toác lên thật to như thể gọi với. Nó đi đến gần tôi. Tôi ngồi im và nó đi ngang qua. Tôi trông rõ lắm, nhưng tôi vẫn ngồi im.
Khi chúng nó đi hết cả rồi, tôi ngước nhìn lên, thì... Ôi! cả một rừng hoa dẻ nở vàng. Cành dẻ là là thấp. Hoa dẻ cuống dài lỏng buông xuống dưới. Phải ngồi thấp xuống mà ngước nhìn lên mới thấy. Lạ nữa là màu vàng thường sặc sỡ, nhưng màu vàng hoa dẻ thật nền, thật dịu, pha một chút sắc xanh lẫn vào với lá. Ngược lại hương hoa dẻ thật thơm, thơm đến nồng nàn. Có phải thế chăng mà sáng nay tôi hơi mê mê trong cái dịu mát đầu xuân được ướp hương thơm nồng mà vụt quên không kịp nhận ra hoa dẻ.
Rừng đã sáng bừng lên. Cả hẻm núi cũng đã sáng bừng lên. Gà rừng gáy vang trên đỉnh. Một đôi sóc đang đuổi nhau trên cây và luôn kêu lên: cọoc cọoc...
Thiên nhiên hôm nay rạo rực quá. Không một con vật, không một bông hoa nào nhận ra sự hiện diện của tôi. Có lẽ chúng cũng quên luôn chính mình. Trong tôi vụt lóe lên một ý nghĩ nào đó, nhưng không sao nắm bắt được, nó cứ tuột đi. Tôi cố gắng tìm lại ý nghĩ đó, nhưng không sao tìm lại được. Và một ý nghĩ khác lại vụt đến. Hình như tôi có loáng thoáng nghĩ là: Nếu như có ai đó đích thực nhòm thấy tôi sáng nay ngồi im, lâu, rất lâu, mà không bắn một phát súng nào, thì họ sẽ cho tôi là loại người gì. Có thể nhờ thế mà họ không bao giờ tống cho tôi một quả, hay ngược lại, họ sẽ xem tôi như một con mồi...
Đến lúc có người đi chọi gà rừng ngang qua, chào tôi, thì tôi mới sực tỉnh. Ta phải về thôi, tôi tự nhủ. Thiên nhiên hôm nay phải là của chính thiên nhiên. Rừng là của rừng. Còn tôi thì, hoặc là thoát ra rồi, thiên nhiên không thừa nhận, hoặc là hòa rồi, tan ra rồi, không nhận ra mình giữa thiên nhiên nữa. Dẫu sao thì trong cái say mê rạo rực của sáng xuân này, tôi cũng xin Nàng Xuân một nhành hoa dẻ. Và chắc chắn trong lớp của tôi, sáng nay thể nào cũng có trò mang hoa dẻ đến.
1984
Tôi đi sâu vào rừng theo hẻm núi, còn gió mát và hương thơm của Nàng thì lại từ phía ấy mà đến với tôi. Cho tới một lúc gió lặng và cả không gian thơm nồng lên. Tôi cảm như mình đang chìm ngập trong hương thơm đọng mật. Tôi bỗng nghĩ hương thơm sánh vàng mật ong, còn tôi thì đang uống, không còn là hít thở nữa, mà là đang uống, uống say, mê mê.
Vừa lúc ấy thì con mang cái toác lên rất to. Tiếp liền là tiếng con mang đực toác bé hơn và hơi khùng khục. Chúng đuổi nhau trong rừng. Chúng đang say trong niềm vui của bản năng tái tạo vĩnh hằng. Có lẽ chúng quên trời đã rạng lắm rồi. Bỗng nhiên con đực toác lên mấy tiếng rồi chạy biến đi. Con cái vẫn thong thả bước. Nó vừa đi vừa toác lên thật to như thể gọi với. Nó đi đến gần tôi. Tôi ngồi im và nó đi ngang qua. Tôi trông rõ lắm, nhưng tôi vẫn ngồi im.
Khi chúng nó đi hết cả rồi, tôi ngước nhìn lên, thì... Ôi! cả một rừng hoa dẻ nở vàng. Cành dẻ là là thấp. Hoa dẻ cuống dài lỏng buông xuống dưới. Phải ngồi thấp xuống mà ngước nhìn lên mới thấy. Lạ nữa là màu vàng thường sặc sỡ, nhưng màu vàng hoa dẻ thật nền, thật dịu, pha một chút sắc xanh lẫn vào với lá. Ngược lại hương hoa dẻ thật thơm, thơm đến nồng nàn. Có phải thế chăng mà sáng nay tôi hơi mê mê trong cái dịu mát đầu xuân được ướp hương thơm nồng mà vụt quên không kịp nhận ra hoa dẻ.
Rừng đã sáng bừng lên. Cả hẻm núi cũng đã sáng bừng lên. Gà rừng gáy vang trên đỉnh. Một đôi sóc đang đuổi nhau trên cây và luôn kêu lên: cọoc cọoc...
Thiên nhiên hôm nay rạo rực quá. Không một con vật, không một bông hoa nào nhận ra sự hiện diện của tôi. Có lẽ chúng cũng quên luôn chính mình. Trong tôi vụt lóe lên một ý nghĩ nào đó, nhưng không sao nắm bắt được, nó cứ tuột đi. Tôi cố gắng tìm lại ý nghĩ đó, nhưng không sao tìm lại được. Và một ý nghĩ khác lại vụt đến. Hình như tôi có loáng thoáng nghĩ là: Nếu như có ai đó đích thực nhòm thấy tôi sáng nay ngồi im, lâu, rất lâu, mà không bắn một phát súng nào, thì họ sẽ cho tôi là loại người gì. Có thể nhờ thế mà họ không bao giờ tống cho tôi một quả, hay ngược lại, họ sẽ xem tôi như một con mồi...
Đến lúc có người đi chọi gà rừng ngang qua, chào tôi, thì tôi mới sực tỉnh. Ta phải về thôi, tôi tự nhủ. Thiên nhiên hôm nay phải là của chính thiên nhiên. Rừng là của rừng. Còn tôi thì, hoặc là thoát ra rồi, thiên nhiên không thừa nhận, hoặc là hòa rồi, tan ra rồi, không nhận ra mình giữa thiên nhiên nữa. Dẫu sao thì trong cái say mê rạo rực của sáng xuân này, tôi cũng xin Nàng Xuân một nhành hoa dẻ. Và chắc chắn trong lớp của tôi, sáng nay thể nào cũng có trò mang hoa dẻ đến.
1984
Thứ Năm, 2 tháng 2, 2012
NHỮNG NGƯỜI VÔ SẢN NHẤT
Hàng triệu công nhân trên các đại công trường
Và trong các khu công nghiệp
Rời xa quê hương
Sống không gia đình họ tộc
Không tấc đất cắm dùi
Không nhà ở, không bệnh viện và không trường học
Càng không có tư liệu sản xuất
HỌ LÀ NHỮNG NGƯÒI VÔ SẢN NHẤT
Họ đang bị tư bản nước ngoài bóc lột
Ngay trên đất nước mình
Mà không biết kêu ai
Họ không được đình công, không được biểu tình
Không có quyền tự bảo vệ
Họ cũng không có người đại diện
Không có tổ chức công đoàn
Không đoàn thanh niên
Không hội phụ nữ
Không biết họ có không chi bộ?
- Rằng không!
Vậy có còn không đảng tiền phong của giai cấp công nhân
Đảng của những người vô sản
Vậy có còn không đảng của chúng mình
Đảng cộng sản
*****
Thứ Tư, 1 tháng 2, 2012
CHƯA BAO GIỜ...
1. Chưa bao giờ dân số nước mình đông như thế; Nhưng cũng chưa bao giờ biên giới và biển đảo của mình bị mất đi nhiều như thế.
2. Chưa bao giờ nước mình sản xuất được nhiều lương thực như thế; Nhưng cũng chưa bao giờ diện tích đất nông nghiệp lại sụt giảm ghê như thế.
3. Chưa bao giờ nước mình xuất khẩu được nhiều cà phê, cao su, tiêu, điều... như thế; Nhưng cũng chưa bao giờ diện tích rừng bị mất đi nhiều như thế.
4. Chưa bao giờ nước mình có lượng thủy điện nhiều như thế; Nhưng cũng chưa bao giờ lũ quét lũ ống lại tàn phá ghê gớm như thế.
5. Chưa bao giờ công sở được xây dựng to đẹp và hoành tráng như thế; Nhưng cũng chưa bao giờ bệnh nhân lại phải nằm 5 người 1 giường như thế.
6. Chưa bao giờ thiết bị y tế tối tân hiện đại như thế; Nhưng cũng chưa bao giờ y đức xuống cấp trầm trọng như thế.
7. Chưa bao giờ học phí thu cao như thế; Nhưng cũng chưa bao giờ chất lượng giáo dục lại tồi tệ như thế.
8. Chưa bao giờ có nhiều phương tiện giao thông như thế; Nhưng cũng chưa bao giờ giao thông lại bị ách tắc như thế.
9. Chưa bao giờ có bộ tài nguyên và môi trường như bây giờ; Nhưng cũng chưa bao giờ tài nguyên và môi trường bị hủy hoại nghiêm trọng như bây giờ.
10. Chưa bao giờ có nhiều phương tiện nghe nhìn như bây giờ; Nhưng cũng chưa bao giờ chất lượng sản phẩm nghe nhìn lại kém như bây giờ.
... Mời bạn bè ghé qua lều cỏ góp thêm. Xin cản ơn. VQL.
2. Chưa bao giờ nước mình sản xuất được nhiều lương thực như thế; Nhưng cũng chưa bao giờ diện tích đất nông nghiệp lại sụt giảm ghê như thế.
3. Chưa bao giờ nước mình xuất khẩu được nhiều cà phê, cao su, tiêu, điều... như thế; Nhưng cũng chưa bao giờ diện tích rừng bị mất đi nhiều như thế.
4. Chưa bao giờ nước mình có lượng thủy điện nhiều như thế; Nhưng cũng chưa bao giờ lũ quét lũ ống lại tàn phá ghê gớm như thế.
5. Chưa bao giờ công sở được xây dựng to đẹp và hoành tráng như thế; Nhưng cũng chưa bao giờ bệnh nhân lại phải nằm 5 người 1 giường như thế.
6. Chưa bao giờ thiết bị y tế tối tân hiện đại như thế; Nhưng cũng chưa bao giờ y đức xuống cấp trầm trọng như thế.
7. Chưa bao giờ học phí thu cao như thế; Nhưng cũng chưa bao giờ chất lượng giáo dục lại tồi tệ như thế.
8. Chưa bao giờ có nhiều phương tiện giao thông như thế; Nhưng cũng chưa bao giờ giao thông lại bị ách tắc như thế.
9. Chưa bao giờ có bộ tài nguyên và môi trường như bây giờ; Nhưng cũng chưa bao giờ tài nguyên và môi trường bị hủy hoại nghiêm trọng như bây giờ.
10. Chưa bao giờ có nhiều phương tiện nghe nhìn như bây giờ; Nhưng cũng chưa bao giờ chất lượng sản phẩm nghe nhìn lại kém như bây giờ.
... Mời bạn bè ghé qua lều cỏ góp thêm. Xin cản ơn. VQL.
Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2012
NGHỈ TẾT DÀI CÓ KHI LẠI HAY
Hồi trước nghỉ tết có ba ngày, rồi ra quân đầu xuân, bắt tay vào công việc, nghe chừng hừng hực khí thế, ấy vậy mà cũng chẳng thấy làm nên được điều gì đáng kể. Năm nay nghỉ tết những mười ngày, công sở đóng cửa, từ lãnh đạo đến công chức thường thường đều thảnh thơi du xuân, thế mà mọi việc vẫn vậy, có khi còn hay hơn. Đường sá phong quang sạch sẽ hơn, con người thơ thái, nhẹ nhàng từ tốn hơn, ít tai nạn hơn.
Tôi đem điều này nói với anh bạn đang tại chức tận trên bộ, anh ấy bảo, sang năm nên nghỉ tết hẳn nửa tháng, có khi còn hay hơn nữa. Công sở đóng cửa càng đỡ tốn điện, tốn nước. Thực tế có đến công sở cũng chỉ tào lao ngồi chơi xơi nước chứ có làm được gì đâu. Lại còn chúc tụng rượu chè, có người còn tranh thủ tắm giặt, tranh thủ sắc thuốc ở cơ quan.
Đã vậy thì nghỉ hẳn một tháng, có khi còn tuyệt hơn nữa, trừ ra mấy ngành sản xuất và dịch vụ. Dần dà rồi thí điểm cho cơ quan ban nghành chi đó nghỉ hẳn cả một quý, rồi cả nửa năm xem có sao không. Với cái đà này có khi còn chỉ ra được những người, những bộ phận, những tổ chức cho nghỉ hẳn cũng chẳng sao cả, ngược lại, không chừng còn tốt hơn lên.
Tôi đem điều này nói với anh bạn đang tại chức tận trên bộ, anh ấy bảo, sang năm nên nghỉ tết hẳn nửa tháng, có khi còn hay hơn nữa. Công sở đóng cửa càng đỡ tốn điện, tốn nước. Thực tế có đến công sở cũng chỉ tào lao ngồi chơi xơi nước chứ có làm được gì đâu. Lại còn chúc tụng rượu chè, có người còn tranh thủ tắm giặt, tranh thủ sắc thuốc ở cơ quan.
Đã vậy thì nghỉ hẳn một tháng, có khi còn tuyệt hơn nữa, trừ ra mấy ngành sản xuất và dịch vụ. Dần dà rồi thí điểm cho cơ quan ban nghành chi đó nghỉ hẳn cả một quý, rồi cả nửa năm xem có sao không. Với cái đà này có khi còn chỉ ra được những người, những bộ phận, những tổ chức cho nghỉ hẳn cũng chẳng sao cả, ngược lại, không chừng còn tốt hơn lên.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)