Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012

Xin tải về bài viết của chủ tịch nước Trương Tấn Sang

13:55 | 14/12/2012
Chủ tịch nước Trương Tấn Sang: 'Mãi mãi là sao sáng dẫn đường'
LTS: Chủ tịch nước Trương Tấn Sang có bài viết nhân kỷ niệm 68 năm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam (22-12-1944 / 22-12-2012), Tiền Phong Online xin giới thiệu toàn văn bài viết này.

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang trong buổi làm việc với Bộ Quốc phòng ngày 14-3-2012
Chủ tịch nước Trương Tấn Sang trong buổi làm việc với Bộ Quốc phòng ngày 14-3-2012. Ảnh: Cổng TTĐT Bộ Quốc phòng

"Trước hết, với tư cách là người có trọng trách trong Đảng và là người đứng đầu Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam, tôi xin khẳng định rằng: Đảng, Nhà nước ta không bao giờ bán nước cho các thế lực bên ngoài như những kẻ xấu vu cáo."

TRƯƠNG TẤN SANG (*)
Kỷ niệm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng, tôi muốn tiếp tục nói lên những suy nghĩ của mình về tình hình đất nước hiện nay liên quan đến hai nhiệm vụ chiến lược, là bảo vệ và xây dựng Tổ quốc. 
Quân đội nhân dân Việt Nam được thành lập ngày 22-12-1944. Đó là ngày thành lập Đội Việt Nam Tuyên truyền giải phóng quân, đội quân chủ lực đầu tiên, theo chỉ thị của lãnh tụ Hồ Chí Minh. Kế thừa và phát huy truyền thống vẻ vang của dân tộc, dựa vào sức mạnh của nhân dân và nghệ thuật chiến tranh nhân dân Việt Nam, sự đoàn kết, giúp đỡ của nhân dân và quân đội các nước anh em, vừa chiến đấu vừa xây dựng, Quân đội nhân dân Việt Nam đã phát triển từ nhỏ đến lớn, càng đánh càng mạnh, càng đánh càng thắng lớn và trưởng thành vượt bậc. Sức mạnh của Quân đội nhân dân Việt Nam thể hiện trong các cuộc kháng chiến chống xâm lược bắt nguồn từ truyền thống yêu nước được hun đúc qua mấy ngàn năm lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc, sự thống nhất về mục tiêu, lý tưởng chiến đấu, tình đoàn kết quân dân, đoàn kết nhất trí giữa cán bộ và chiến sĩ, mưu trí dũng cảm trong chiến đấu, năng động, sáng tạo trong sử dụng vũ khí, trang bị kỹ thuật phù hợp với nghệ thuật quân sự Việt Nam, chiến trường Việt Nam.
Kỷ niệm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam, bên cạnh niềm tự hào về một quân đội bách chiến bách thắng, còn là dịp để chúng ta nhận thức một cách đầy đủ, sâu sắc hơn tất cả những gì mà quân đội của chúng ta đã từng và đã trải, đã chiến đấu, hy sinh, để trưởng thành lớn mạnh, để thắng lợi vẻ vang; là dịp để chúng ta tôn vinh tất cả những thế hệ đã hiến dâng cuộc đời mình cho vinh quang của dân tộc, cho độc lập, tự do của đất nước; là dịp chúng ta tưởng nhớ những người đã mất và cố gắng làm tròn trách nhiệm của những người còn sống, đang sống...
Ngày 22-12 sẽ mãi mãi là một Ngày Anh Hùng!
Nhưng ý nghĩa của ngày này chỉ trở nên thật đầy đủ khi chúng ta phát huy thật tốt trong thực hiện nhiệm vụ bảo vệ và xây dựng đất nước hôm nay.
Mấy vấn đề thực tế
Quý vị độc giả hãy miễn thứ, và nếu có thể, hãy chia sẻ với tôi nếu như đôi chỗ trong bài viết này không đi theo khuôn mẫu thường thấy. Sự dè dặt, thận trọng quá mức và khuôn mẫu thường đem đến cảm giác an toàn cho người phát biểu, nhưng trong nhiều trường hợp, nó thật sự chưa thể lột tả được bản chất của vấn đề.
Có thể thấy được nguyện vọng thiết tha của mọi đảng viên và công dân trong thực hiện nhiệm vụ bảo vệ toàn vẹn chủ quyền lãnh thổ, trên đất liền, vùng trời, vùng biển của Tổ quốc, trong xây dựng Đảng, củng cố Nhà nước, xây dựng đất nước, trong việc không ngừng nâng cao đời sống nhân dân. Đó luôn là nguyện vọng, là quyền đòi hỏi chân chính và cấp bách. Đòi hỏi ấy đang đứng trước những thách thức to lớn.
Tôi muốn trước hết đề cập đến vấn đề kinh tế và tư tưởng. Kinh tế có mạnh, tư tưởng có vững, cả dân tộc có đoàn kết thống nhất, thì Quân đội mới có khả năng để trở thành một quân đội vô địch. Không có một quân đội mạnh trên nền tảng một xã hội chia rẽ, mất tinh thần, không sẵn sàng chiến đấu, đất nước thiếu sinh lực. Sức mạnh của quân đội, sức mạnh bảo vệ Tổ quốc phải trên cơ sở sức mạnh của quốc gia. Đó là sức mạnh tổng hợp của cả chính trị, kinh tế, tư tưởng; của quân đội và nhân dân; tiền tuyến và hậu phương; đối nội và đối ngoại... Tôi hoàn toàn tin tưởng rằng dân giàu, nước mạnh và đặc biệt là đoàn kết toàn dân tộc thì kẻ thù nào cũng sẽ không dám xâm lược nước ta, nếu có, chúng chỉ chuốc lấy thất bại mà thôi.
Về kinh tế, sau nhiều năm đất nước phát triển đầy hưng phấn, nay do nhiều nguyên nhân, cả bên trong và bên ngoài, đang lâm vào tình trạng suy giảm. Nguyên nhân bên trong có nhiều nhưng trong đó phải kể đến khuyết điểm của lãnh đạo và quản lý... Gần đây, báo chí và dư luận hằng ngày đề cập đến những “nhóm lợi ích”, đâu đó có hành vi thâu tóm quyền lực kinh tế làm cho lòng dân không yên, các định chế tài chính hoạt động bộc lộ yếu kém, nợ công cao, đầu tư dàn trải và tệ tham nhũng, lãng phí gây thiệt hại nghiêm trọng các nguồn lực quốc gia; lạm phát ở mức cao; thu nhập thực tế và đời sống của người dân khó khăn hơn; cùng với các tai, tệ nạn xã hội có dịp bùng phát; lối sống ích kỷ, suy đồi, vô cảm, vô trách nhiệm hiện diện ở nhiều lĩnh vực của cuộc sống... Tất cả những thực tế đó làm suy giảm lòng tin của cán bộ, đảng viên và nhân dân.
Về tư tưởng, chưa bao giờ như trong vòng một năm qua, xuất hiện rất nhiều dư luận, trong đó có những tư tưởng và dư luận nguy hiểm, gây chia rẽ trong Đảng, giữa Đảng với nhân dân; cá biệt có người đòi “phi chính trị hóa quân đội”. Thử hỏi trên thế giới này có ở đâu và bất cứ việc gì lại ít nhiều không mang tính chính trị? Họ khoét sâu những yếu kém trong lãnh đạo, quản lý đất nước hoặc những khuyết điểm, sai phạm của một số cán bộ để gây phân tâm trong dư luận xã hội và ở chừng mực nào đó, họ đã đạt được những “kết quả” nhất định, làm cho xã hội trở nên bất ổn hơn.
Không thể không đề cập đến một mối lo ngại trong xã hội về khả năng xảy ra xung đột trong khu vực, liên quan đến Việt Nam; lo ngại về khả năng ứng phó của Đảng, Nhà nước, Quân đội ta trong tình hình thế giới rất khó lường hiện nay. Đã có nhiều cuộc đối thoại trong, ngoài nước và nhiều bài viết trên báo chí về chủ đề này. Một số hãng tin nước ngoài đã dùng chủ đề này như một phương tiện hữu hiệu để chuyển sự chú ý của dư luận theo hướng phục vụ cho ý đồ của họ. Có những trang mạng xã hội còn gây nghi ngờ trong nhân dân về chủ trương đối ngoại của Đảng và Nhà nước ta, thậm chí họ còn vu cáo, xuyên tạc rằng Đảng ta “bán rẻ đất nước”. Những luận điệu kiểu đó rất nguy hiểm, cần phải cảnh giác, bởi nếu không, nó sẽ gieo những mầm mống độc hại, cùng với những áp lực xuất phát từ những khó khăn trước mắt về kinh tế và tư tưởng, làm cho đất nước ta càng thêm khó khăn.
Sự hình thành và phát triển của Đảng đã chứng minh, Đảng ta không ngại phê bình. Tuy nhiên, thực tế cho thấy, có loại phê bình xây dựng và có loại phê bình không phải là xây dựng, thậm chí là phá hoại. Không phải ai và lúc nào cũng phân biệt được sự phê bình xây dựng với sự phê bình phá hoại, và trong những lúc trắng đen chưa rõ ràng, thì dư luận dễ bị lạc hướng; những thiện chí bị lợi dụng bởi những tư tưởng có hại, đầu độc bầu không khí chính trị của đất nước. Nếu chúng ta không ý thức đúng mức những lo lắng của cộng đồng và bị những tư tưởng độc hại chi phối, sẽ bị dao động về ý chí, thậm chí bất mãn, ngả theo kẻ xấu, trở thành công cụ cho bất kỳ kẻ nào thừa cơ hội đứng lên khoác áo “nghĩa hiệp” và đưa đất nước đi đến chỗ hỗn loạn.
Tình trạng suy giảm kinh tế và sự suy thoái về tư tưởng chính trị nếu không được sớm chặn đứng, sẽ đặt tương lai của đất nước ta trước thử thách khốc liệt. Đúng như nhận định của Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI) là những nguy cơ đó liên quan đến sự “tồn vong” của chế độ, đồng thời nó cũng đe dọa trực tiếp đến sự thành công của công cuộc đổi mới, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Chúng ta phải làm gì?
Trước hết, với tư cách là người có trọng trách trong Đảng và là người đứng đầu Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam, tôi xin khẳng định rằng: Đảng, Nhà nước ta không bao giờ bán nước cho các thế lực bên ngoài như những kẻ xấu vu cáo.
Dù còn những khuyết điểm, yếu kém, nhưng Đảng và Nhà nước ta không có lợi ích nào khác ngoài lợi ích của Tổ quốc, của nhân dân.
Hành động bán nước hay những việc làm tương tự sẽ chịu sự nguyền rủa, oán hận của các thế hệ sau này, cũng như chúng ta đã từng phê phán nghiêm khắc những nhân vật và những chế độ như thế trong lịch sử.
Non sông đất nước ta, khắp nơi, những cảnh, những người, những phong tục tập quán, đâu đâu cũng đẹp và lòng chúng ta đau đớn khi nghĩ đến những nét đẹp ấy có thể bị vùi dập hay thậm chí bị lãng quên. Chúng ta không thể để cho viễn cảnh đen tối đó trở thành hiện thực.
Chúng ta có lúc tự ti hay bi quan về một số việc chúng ta làm chưa được bằng người, nhưng chúng ta cũng hiểu rằng, để phát triển và hoàn thiện không chỉ cần có thời gian, mà cần cả mồ hôi, nước mắt, kể cả máu. Không thể ngồi đó, so sánh và chẳng làm gì để xây dựng, thậm chí lại chửi bới - thái độ đó làm hạ thấp giá trị của mỗi một chúng ta và làm suy yếu hơn nữa khả năng phát triển đất nước. Không có hành động nào làm tàn hại đất nước nhanh hơn sự kích động, gây chia rẽ dân tộc; bởi trong một hoàn cảnh vô tổ chức, không một công việc gì của tập thể có thể thực hiện được, huống hồ là những mục tiêu to lớn, cao đẹp, mà để thực hiện, đòi hỏi phải có sự nỗ lực lớn lao của cả cộng đồng dân tộc.
Thái độ cần thiết hiện nay, dù có khác biệt nào chăng nữa, thì tất cả các giai tầng xã hội, các tầng lớp nhân dân cần hành động với một động cơ duy nhất, đó là vì lợi ích của dân tộc, vì sự ổn định chính trị, vì sự bình yên của xã hội để làm ăn và phát triển kinh tế, cần đẩy mạnh hơn nữa quá trình đại đoàn kết, hòa giải và hòa hợp dân tộc. Mọi hành động phá hoại mục đích đó hoặc khoét sâu thêm những bất đồng để đẩy đất nước đến bờ vực của sự hỗn loạn, phải bị loại trừ và lên án.
Thái độ tích cực đó cần được thể hiện trong mọi khía cạnh của cuộc sống, trong đó có việc cấp bách hiện nay là tiếp tục kiên trì thực hiện có hiệu quả Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI). Suy thoái về tư tưởng chính trị và đạo đức lối sống phải bị chặn lại. Tham nhũng, tiêu cực phải kiên quyết loại trừ để cho bộ máy thực sự trong sạch vững mạnh, nhưng đồng thời phải làm sao giữ được sự ổn định, tránh sa vào những sai lầm ấu trĩ có thể dẫn đến những hậu quả tồi tệ về chính trị - xã hội. Mặt khác, cũng không thể nhân danh sự ổn định chính trị - xã hội để dĩ hòa vi quý và thỏa hiệp với cái xấu, cái sai. Đây thực sự là một yêu cầu khó khăn, đòi hỏi sự tỉnh táo, sự quyết tâm, sự đoàn kết nhất trí và bản lĩnh của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta. Tôi nhận thức sâu sắc rằng, nhân dân ta, các lực lượng vũ trang ta trông đợi vào kết quả thực chất của công cuộc này để củng cố lòng tin của mình vào sự lãnh đạo của Đảng, Nhà nước ta. Đây là thời cơ chính trị chúng ta phải nắm lấy, tạo ra sự chuyển biến mới như một cột mốc trong quá trình phát triển. Được như vậy, sức mạnh của chúng ta sẽ tăng lên gấp bội, trong đó có sức mạnh quốc phòng - an ninh.
Một trong những bất cập chính trong công tác quản lý nhà nước hiện nay là có việc thì tập trung quá mức, có việc thì lại phân cấp quá mức nhưng lại thiếu kiểm tra, đặc biệt là công cuộc cải cách hành chính quá chậm chạp và có nguyên nhân từ sự suy thoái của một số cán bộ, công chức các cấp, các ngành, đang cản trở sự phát triển đất nước. Toàn dân ta không ai muốn duy trì tình trạng này.
Tôi cũng mong muốn tất cả mọi người nhìn nhận đúng đắn một thực tế đáng buồn là, phải chăng sau khi đã trở nên khá giả hơn, một bộ phận người Việt Nam trở nên ít khát vọng trong sáng, thậm chí trở nên sa đọa về đạo đức lối sống. Những người như vậy cần nhìn nhận điều đó một cách cầu thị, thay đổi cách nghĩ, đồng hành cùng dân tộc, vì sự nghiệp chung, tiếp nối giá trị văn hóa tốt đẹp của cha ông thì cuộc sống mới có ý nghĩa.
Nhưng quan trọng hơn, cần phải có những “cú huých” đủ mạnh từ phía luật pháp, chính sách và dư luận để làm cho xã hội tốt đẹp hơn, ở đây tôi muốn kêu gọi cả sự thức tỉnh của đạo đức, của lương tâm để có sự chuyển biến mạnh mẽ.
Rõ ràng, thực tế đang đặt ra những yêu cầu cao đối với công tác quản lý nhà nước, chống lại tệ quan liêu, trì trệ, tham nhũng, “lợi ích nhóm” hay lợi ích cục bộ của ngành này, ngành khác; phải có những tiêu chí mới để đánh giá cán bộ trên cơ sở hiệu quả thực chất, vì lợi ích chung, chứ không phải những quy định mà người ta có thể lợi dụng theo ý muốn của mình.
Tất cả mọi việc đều có nguyên nhân từ con người. Để có cán bộ tốt, không thể chỉ kêu gọi chung chung, mà trước hết phải bằng chính sách, luật pháp, kỷ luật, kỷ cương và tất nhiên cao hơn thế nữa là phải xây dựng đạo đức con người ngay từ khi còn nhỏ, khi cắp sách đến trường. Chúng ta có thành công hay không trong việc thực hiện những mục tiêu xây dựng và bảo vệ đất nước, khâu cốt yếu tùy thuộc ở yếu tố cán bộ và dựa trên tinh thần kỷ luật, kỷ cương. Có kỷ luật, kỷ cương thì bộ máy mới tốt và vận hành thông suốt. Bộ máy càng lớn, kỷ luật càng trở nên cấp thiết, nếu không sẽ xuất hiện tình trạng vô tổ chức. Vì thế, hơn lúc nào hết, luật pháp và kỷ luật cần phải được tôn trọng triệt để.
Chúng ta phải làm mọi điều có thể để trong ngắn hạn phải ổn định kinh tế vĩ mô, lấy lại sự hưng phấn trong phát triển kinh tế cũng như niềm tin của nhân dân và doanh nghiệp. Không có niềm tin thì người dân, doanh nghiệp, cả nhà đầu tư nước ngoài, không ai dại gì đầu tư, kinh doanh để phải chấp nhận rủi ro. Bài học trong suốt 67 năm qua là, khi nào có niềm tin của nhân dân, thì dù có khó khăn đến đâu, chúng ta cũng nhất định vượt qua và vươn tới.
Đã đến lúc chúng ta phải hành động quyết liệt, phải tháo bỏ các rào cản phục vụ cho tăng trưởng, điều hòa các lợi ích xã hội; phải đổi mới và cương quyết thực hiện bằng được những mục tiêu về chính trị - kinh tế - xã hội đã đề ra.
Nhân đây, tôi cũng đánh giá cao vai trò của các cơ quan truyền thông, báo chí và cả các trang mạng thông tin có trách nhiệm đối với đời sống xã hội, các bạn hãy thực sự là người “chiến sĩ trên mặt trận tư tưởng”, bên cạnh việc đấu tranh mạnh mẽ với cái xấu, hãy cổ vũ và làm nảy sinh những điều tốt đẹp vì nước, vì dân của các cơ quan, tổ chức và cá nhân, góp phần tăng cường niềm tin vào tương lai tốt đẹp của đất nước nhất định sẽ thành hiện thực; và rằng: Hiện tại không có con đường nào khác ngoài con đường xây dựng Đảng, xây dựng Nhà nước, xây dựng và bảo vệ đất nước mình. Tôi tin rằng, nhân dân ta cũng rất muốn nghe các bạn kể những câu chuyện tốt đẹp có thật trong cuộc sống, khả dĩ có thể nhân rộng, lấn át đi những cái xấu, có tác dụng làm sáng trong và tươi đẹp tâm hồn.
Chắc chắn các bạn sẽ làm tốt điều đó!
Tôi ý thức một cách rõ ràng rằng, để thực hiện hữu hiệu các mục tiêu bảo vệ và xây dựng Tổ quốc không chỉ bằng những lời hô hào, kêu gọi. Lúc này, rất cần lòng nhiệt huyết, niềm tin và sự chung tay, góp sức của toàn dân tộc. Quân đội và các lực lượng vũ trang ta, càng không phải ngoại lệ, không chỉ với những vấn đề thuần túy quốc phòng-an ninh, mà cả với các vấn đề quốc kế dân sinh.
Hội nghị Quân ủy Trung ương họp phiên cuối năm hôm 13-12-2012
Hội nghị Quân ủy Trung ương họp phiên cuối năm hôm 13-12-2012. Ảnh: Cổng TTĐT Bộ Quốc phòng

Sức mạnh của dân tộc chúng ta
Thực hiện hiệu quả những công việc nói trên cũng là góp phần thiết thực nâng cao năng lực quốc phòng, bảo vệ Tổ quốc. Xét cho cùng, cái gốc của bảo vệ Tổ quốc cũng chính là lòng dân. Lòng dân chính là sức mạnh không có giới hạn. Chúng ta đã nói nhiều đến “thế trận lòng dân”, “nền quốc phòng toàn dân”, nghệ thuật quân sự độc đáo của chúng ta chính là “nghệ thuật chiến tranh nhân dân”. Đó cũng là đặc trưng của Quân đội nhân dân Việt Nam, có truyền thống từ ngàn xưa. Dân là gốc. Đã là người sĩ quan, chiến sĩ Quân đội nhân dân thì phải luôn đề cao tính chính trị, tuyệt đối trung thành với Nước, với Dân, với Đảng, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Xây dựng và bảo vệ đất nước là hai nhiệm vụ chiến lược quyện chặt vào nhau. Thời bình Quân đội phải giúp dân, cùng với Đảng, chính quyền và dân chăm lo phát triển kinh tế, xóa đói giảm nghèo, hướng vào những vùng sâu, vùng xa có nhiều khó khăn; biên giới và hải đảo mà có dân cũng là cách bảo vệ biên giới và hải đảo tốt nhất...
Theo nhiều nhà phân tích chiến lược, thế giới và khu vực đang bước vào một cuộc chạy đua vũ trang mới. Chúng ta chưa bao giờ là người khởi xướng những cuộc chạy đua như vậy. Đó cũng không phải là sự lựa chọn phù hợp với chủ trương và khả năng của chúng ta.
Sách trắng quốc phòng của Việt Nam ghi rõ, “sức mạnh quốc phòng được xây dựng bằng nguồn lực mọi mặt của đất nước và con người Việt Nam, kết hợp sức mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại, đồng thời tranh thủ sự hợp tác, giúp đỡ của các nước bè bạn có chung mục đích đấu tranh cho hòa bình, độc lập và phát triển của khu vực và thế giới. Việt Nam không tham gia bất kỳ hoạt động nào sử dụng vũ lực hay đe dọa sử dụng vũ lực với các nước khác, nhưng sẵn sàng tự vệ chống lại mọi hành động xâm phạm lãnh thổ trên bộ, vùng trời, vùng biển và lợi ích quốc gia chính đáng của Việt Nam; không chạy đua vũ trang nhưng chúng ta luôn củng cố sức mạnh quốc phòng đủ để tự vệ”.
Tôi cho rằng, bản chất và động lực phát triển của chúng ta không dựa trên những nhân tố bạo lực, mà đòi hỏi ở Đảng và Nhà nước ta một sự lãnh đạo sáng suốt, mềm dẻo, khai thác hợp lý những nhân tố phi bạo lực, những cơ hội trong bối cảnh hiện tại để tìm cách phát triển. Đồng thời đối với chúng ta, đầu tư cho quân sự, cho quốc phòng là nhằm mục đích tự vệ, bảo vệ Tổ quốc, không gây lo ngại về an ninh cho các nước khác. Trên thực tế, dù chúng ta có dồn hết mọi nỗ lực của đất nước vào lĩnh vực quốc phòng thì cũng chưa đủ, bởi do nguồn lực hạn hẹp nên chi phí quốc phòng của chúng ta thấp hơn nhiều so với các nước phát triển hoặc các nước lớn. Chúng ta xây dựng quân đội trong khả năng có thể, bao gồm cả tiềm lực chính trị, kinh tế, khoa học - công nghệ và quân sự.
Sức mạnh của chúng ta phải là ở sức mạnh của chính nghĩa, được thế giới ủng hộ. Việt Nam phải là “lương tri của thời đại” như thế giới từng tôn vinh.
Sức mạnh của chúng ta phải là sức mạnh của lòng dân, của tinh thần đoàn kết, nhất trí toàn dân tộc. Đất nước sẽ không thể đứng vững bởi sự chia rẽ. Sự chia rẽ dân tộc chính là cơ hội cho những kẻ xâm lược.
Sức mạnh của chúng ta là ở truyền thống quật cường đã được hình thành từ hàng ngàn năm lịch sử, từng là nguyên nhân để chúng ta chiến thắng mọi kẻ thù hung bạo; sức mạnh của chúng ta còn là sức mạnh của cách đánh, khả năng tác chiến và cách thắng...
Nhân dân Việt Nam yêu hòa bình; hữu nghị, hòa hiếu vốn là truyền thống văn hiến của dân tộc ta. Chúng ta làm tất cả để hòa bình luôn được hiện diện. Sinh lực của cộng đồng dân tộc chúng ta đã từng được huy động tối đa vào các cuộc kháng chiến giành độc lập đầy hy sinh, giờ đây, những sinh lực ấy phải là của báu để bảo vệ và phát triển đất nước.
Độc lập và phát triển đất nước luôn là mục tiêu và động lực chính yếu của dân tộc chúng ta.
Khi có kẻ thù nào xâm lược nước ta, thì như Chủ tịch Hồ Chí Minh từng khẳng định: “Chúng ta thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ”. Chúng ta sẽ huy động tất cả mọi sức mạnh để tự vệ và chiến thắng mọi kẻ thù xâm lược.
Đôi lời cảm xúc
Nhân Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22-12, cho phép tôi với tư cách đồng đội, xin chia sẻ niềm vui với toàn thể các vị tướng lĩnh, sĩ quan, cán bộ, chiến sĩ, công nhân viên quốc phòng, các đồng chí cựu chiến binh, các gia đình liệt sĩ, các đồng chí thương binh, bệnh binh trên cả nước.
Vào những ngày này, âm hưởng của những bài thơ, bài ca cách mạng, những bài hát ca ngợi người chiến sĩ từng làm xúc động bao trái tim Việt Nam, đang đầy ắp trong xúc cảm và hồi ức của chúng ta.
Hôm nay không phải lần đầu tiên tôi cảm thấy vô cùng tự hào về Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng, tự hào về hình ảnh "Bộ đội Cụ Hồ” - một biểu tượng không chỉ đẹp về thể chất mà còn ở những nét đẹp của tinh thần đoàn kết, nỗ lực vượt qua khó khăn, gian khổ, trên hết là tình yêu Tổ quốc, yêu nhân dân nồng nàn, sâu lắng và có những nét nổi trội khó có thể thấy được ở những đội quân nào khác... Trong niềm xúc động, tự hào đó, tôi xin dừng bài viết này bằng việc dẫn câu thơ của Nhà thơ Vũ Cao, như một lời nhắn nhủ:
“Anh đi bộ đội sao trên mũ
Mãi mãi là sao sáng dẫn đường...”.
(*) Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam

Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012

Xin đăng lại bài: Cụ tổng còn trách ai


THỨ SÁU, NGÀY 14 THÁNG MƯỜI HAI NĂM 2012


CỤ TỔNG CÒN TRÁCH AI?

Nguyễn Quang Lập



Cụ Tổng còn trách ai?


 nguyen_phu_trongBáo lề Đảng đua nhau đưa lời cụ Tổng than phiền: “Một bộ phận thanh niên ít quan tâm đến tình hình đất nước” ( tại đây).  “Một bộ phận” này là một bộ phận không nhỏ, ấy làkhông muốn nói đại bộ phận thanh niên, có vậy cụ Tổng mới than.
Tại sao thanh niên lại thờ ơ đến tình hình đất nước? Thưa cụ là vì thế này: Đất nước có hai vấn đề nổi cộm nhất là  bọn tham nhũng và lũ bành trướng, chính quyền đều khuyến cáo đã có Đảng và nhà nước lo, cấm không được manh động… thử hỏi còn gì mà lo nữa?
Xin diễn đạt bằng hình để cụ xem cho dễ hiểu.
B90E4BD4-6A8D-4BF3-AAC3-EBF0BA9170B2_mw1024_s
Biểu tình chống bành trướng bị coi là tụ tập gây rối, bị khuyến cáo “đừng yêu nước bằng máu người khác”
triduc
Và biểu tình chống bành trướng TQ bị chính quyền trấn áp thẳng tay.  Người bị đạp vào mặt là một đảng viên trẻ- anh Nguyễn Chí Đức. Thất vọng về việc chính quyền trấn áp biểu tình yêu nước, anh Chí Đức đã xin ra khỏi Đảng
154663_121762171320048_464686748_n
Biểu tình chống bọn tham nhũng  cũng bị coi là tụ tập gây rối, bị khuyến cáo “đừng lợi dụng chống tham nhũng để chống chế độ”.
Đây là hình ảnh diễn tập  đoàn biểu tình chống bọn tham nhũng  bị coi là tụ tập gây rối.
Cuộc diễn tập cho thấy công an thẳng tay trừng trị lũ biểu tình chống bọn tham nhũng bằng vòi rồng, lựu đạn cay và chó nghiệp vụ.
Hoan hô! Chính quyền đã đánh tan bọn chống lũ bá quyền và lũ chống bọn tham nhũng!
Đúng là mọi việc đã có Đảng và nhà nước lo, thế thì thanh niên cần gì mà lo nữa?
Chỉ xin hỏi nhỏ cụ Tổng hai câu:
1. Một chính quyền đánh tan bọn chống lũ bá quyền, ngăn không cho dân biểu tình chống xâm lược, chính quyền đó là chính quyền cho ai?
2. Một chính quyền đánh tan lũ chống bọn tham nhũng, quyết không cho dân biểu tình chống tham nhũng, chính quyền đó là của ai?

Xin đăng lại bài: Gặp sói biển Mai Phụng Lưu tại Hà nội


GẶP SÓI BIỂN MAI PHỤNG LƯU TẠI HÀ NỘI


Sáng nay, lần đầu tiên được gặp Sói Biển Mai Phụng Lưu tại Hà Nội. Anh ra Hà Nội có chút công việc. Nhờ bác Gốc Sậy liên hệ trước, mọi người đã kéo đến gặp gỡ Mai Phụng Lưu.

Tại buổi gặp mặt với anh Mai Phụng Lưu sáng nay, anh Lưu thông báo: Số vụ cướp bóc, bắt bớ bà con ngư dân đi biển Hoàng Sa đánh bắt hải sản từ phía Trung Quốc đã giảm 70% so với trước và phía Trung Quốc hiện giờ chỉ dùng biện pháp PHUN VÒI NƯỚC vào tàu thuyền của ngư dân Việt Nam chứ không bắt bớ nhiều nữa. Bà con cũng ra khơi đánh bắt hải sản tại ngư trường vùng biển Hoàng Sa cũng tăng lên.



45 tuổi đời, 25 năm bám biển Hoàng Sa; 4 lần bị Trung Quốc bắt giữ, bắt tàu, tịch thu ngư cụ làm tán gia bại sản nhưng Mai Phụng Lưu vẫn kiên cường bám biển, bám ngư trường Hoàng Sa. Anh là một cột mốc sống chủ quyền Việt Nam trên biển Đông  và là một nhân chứng tiêu biểu cho ý chí bảo vệ chủ quyền quần đảo Hoàng Sa.

Hãy đọc những dòng tâm sự của Anh:



Cát Hoàng Sa do Mai Phụng Lưu đưa về, đã có mặt trên bàn viết của tôi từ năm ngoái
 Mai Phụng Lưu mang một ít cá biển đánh bắt được tại HOÀNG SA để biếu mọi người.
Giờ đây, về nhà rồi, ngồi nhìn khúc cá mà Sói Biển cho, tôi đang rưng rưng khóc!





  ________________________________________________________

Cảm ơn Tễu blog.
Nhìn thấy bà con vẫn khỏe và còn vui nữa mà mừng!

8 nhận xét:

  1. Vô cùng ngưỡng mộ con người quả cảm này.
    Trả lời

Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012

HỌ CÓ PHẢI LÀ CÔNG NHÂN KHÔNG


Theo www. tài liệu ôn tập:

Giai cấp công nhân là một tập đoàn xã hội ổn định, hình thành và phát triển cùng với quá trình phát triển của nền đại công nghiệp hiện đại, với nhịp độ phát triển của lực lượng sản xuấtcó tính chất xã hội hoá ngày càng cao, là lực lượng lao động cơ bản trực tiếp tham gia vào quá trình sản xuất, tái sản xuất ra của cải vật chất và cải tạo các quan hệ xã hội; đại biểu cho lực lượng sản xuất và phương thức sản xuất tiên tiến trong thời đại ngày nay.

2 Nội dung sứ mệnh lịch sử của giai cấp công nhân:

Khi phân tích xã hội tư bản chủ nghĩa, chủ nghĩa Mác với hai phát kiến vĩ đại, đó là quan niệm duy vật về lịch sử và học thuyết về giá trị thặng dư, đã chứng minh một cách khoa học rằng sự ra đời, phát triển và diệt vong của chủ nghĩa tư bản là tất yếu và cũng khẳng định giai cấp công nhân là giai cấp tiên tiến nhất và cách mạng nhất, là lực lượng xã hội duy nhất có sứ mệnh lịch sử: xoá bỏ chủ nghĩa tư bản, xoá bỏ chế độ người bóc lột người, giải phóng giai cấp công nhân, nhân dân lao động và giải phóng toàn thể nhân loại khỏi sự áp bức bóc lột, nghèo nàn lạc hậu, xây dựng xã hội mới – xã hội xã hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa. 

  Đấy là lý thuyết!

  Thực tế có chuyện này:

     
Những người lao động trong các tập đoàn Vi-na-sin, Vi-na-lai, không ít đâu, có tới cả vạn người, họ có phải là công nhân không? Những người làm sập nhịp dẫn cầu Cần thơ có phải là công nhân không? Những người xây thủy diện sông Tranh họ là ai? Còn những người dùng đất đá thay bê tông xây thủy điện Đắk mê 3 thì họ là ai nữa? Thế người làm nắp hố ga đại lộ Đông Tây, và cột km trên đường 671 Đắc hà bằng bê tông cốt tre? Họ có phải là công nhân?... Nhiều lắm không thể liệt kê ra hết. Cả tổ trưởng, đội trưởng, quản đốc và cả giám đốc của họ nữa, có phải là công nhân không? Cả cấp ủy của họ cho tới cấp cao nhất, có phải là công nhân? có phải là đội tiền phong của giai cấp công nhân?
      Con sâu làm rầu nồi canh. Nhưng nhiều sâu quá, cả một bầy sâu thì còn đâu tính chất của một giai cấp tiên tiến nhất. Và khi một bộ phận không nhỏ trong cái đội tiền phong của giai cấp ấy lại thoái hóa biến chất, lại đục khoét tham nhũng thì biết nói gì nữa đây về sứ mệnh lịch sử của giai cấp công nhân.

Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2012

Cực lực phản đối Trung quốc gây hấn trên biển đông

Xin đăng lại tin:
"Trung Quốc đang gây hấn ở Biển Đông"
Cập nhật lúc 07h10" , ngày 01/12/2012 
(VnMedia) - Kế hoạch của Trung Quốc về việc cho phép lực lượng cảnh sát xông lên lục soát và truy đuổi tàu thuyền “đi lại bất hợp pháp” trong khu vực mà nước này coi là lãnh hải của họ ở Biển Đông có thể châm ngòi cho các cuộc xung đột hải quân và làm ảnh hưởng đến nền kinh tế trong khu vực. Đây là lời cảnh báo vừa được Tổng thư ký Hiệp hội Các Quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) – ông Surin Pitsuwan đưa ra ngày hôm qua (30/11).

Theo ông Pitsuwan, kế hoạch của Trung Quốc là “một bước ngoặt rất nghiêm trọng” trong diễn biến tình hình ở Biển Đông.

"Nó chắc chắn sẽ làm tăng mức độ lo ngại của tất cả các bên liên quan, đặc biệt là những bên cần tiếp cận, đi lại và cần sự tự do ở khu vực biển này”, ông Surin cho Reuters biết qua đường dây điện thoại từ Thái Lan.

Trong phát biểu sử dụng những ngôn từ mạnh mẽ một cách khác thường, Tổng thư ký ASEAN – ông Surin cảnh báo, kế hoạch của Trung Quốc có thể gây ra một vụ việc lớn làm ảnh hưởng đến niềm tin vào khu vực Đông Á – một đầu tàu kinh tế của thế giới.

Trung Quốc đang có tranh chấp lãnh hải ở khu vực Biển Đông với một loạt nước gồm Philippine, Việt NamBruneiMalaysia và Vùng lãnh thổ Đài Loan. Biển Đông vốn là khu vực giàu dầu mỏ, khí đốt và là nơi có nhiều tuyến đường hàng hải chiến lược quan trọng. Vì tầm quan trọng của Biển Đông, Trung Quốc có tham vọng độc chiếm khu vực biển này. Điều đó đã được thể hiện rõ qua lập trường, chính sách và những hành động của Trung Quốc trong thời gian vài năm trở lại đây. Những động thái của Trung Quốc ở Biển Đông gần đây đang khiến nhiều nước láng giềng bất bình.

Hồi tháng 4, người ta đã chứng kiến một cuộc đối đầu quyết liệt kéo dài gần 2 tháng giữaPhilippines và Trung Quốc xung quanh bãi cạn Scarborough. Đây là vùng lãnh hải ở Biển Đông mà cả Manila và Bắc Kinh đều nhận là thuộc chủ quyền của mình.

Sau cuộc đối đầu với Philippines, Trung Quốc tiếp tục có những hành động hiếu chiến, bất chấp luật pháp và dư luận quốc tế ở hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

Mới đây, hôm 22/11, Trung Quốc lại khiến các nước trong khu vực, trong đó có cả Ấn Độ, nổi giận với thông báo về việc nước này đưa bản đồ gây tranh cãi, trong đó có những vùng lãnh thổ tranh chấp, vào trong hộ chiếu phổ thông cấp cho người dân.

Ngày hôm nay, Trung Quốc lại có thêm động thái làm căng thẳng tình hình Biển Đông bằng thông tin nước này cho lực lượng cảnh sát tuần tra biên giới quyền được xông lên khám xét và truy đuổi tàu thuyền nước khác hoạt động trong vùng lãnh hải tranh chấp ở Biển Đông.

Luật mới có hiệu lực từ ngày 1/1 tới sẽ cho phép lực lượng cảnh sát ở tỉnh Hải Nam, phía nam Trung Quốc, xông lên lục soát và chiếm giữ những tàu nước khác mà nước này tuyên bố là “đi vào vùng lãnh hải của Trung Quốc một cách bất hợp pháp”. “Cảnh sát cũng có quyền bắt các con tàu này phải chấm dứt hành trình và đổi hướng”, tờ China Daily – tờ báo chính thức của Trung Quốc, cho biết.

Sau khi thông tin về luật mới của Trung Quốc được đưa ra, Philippines đã lên tiếng phản đối mạnh mẽ. Sau Philippines, đến lượt Tổng thư ký ASEAN cũng bày tỏ quan ngại sâu sắc về luật này.

Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi hôm nay đã từ chối cung cấp thông tin chi tiết về luật mới trên cũng không cho biết cụ thể thế nào là “hành động đi lại bất hợp pháp” của tàu thuyền các nước khác ở Biển Đông.

"Tất cả các nước đều có tự do hàng hải ở Biển Đông tuân theo luật quốc tế... Hiện tại, không có vấn đề gì", ông Hồng Lỗi cho biết đồng thời nói thêm rằng, Bắc Kinh muốn giải quyết tranh chấp với các nước láng giềng thông qua đàm phán.

Khi được hỏi về kế hoạch cho lực lượng cảnh sát xông lên tàu thuyền của các nước khác, ông Hồng Lỗi cho biết, việc quản lý các vùng biển theo luật là “quyền hợp pháp của một quốc gia có chủ quyền” ".

Trong một nỗ lực nhằm xoa dịu sự lo ngại của các nước đối với luật mới của Trung Quốc, Bắc Kinh đã nói rằng, nước này “rất coi trọng” sự tự do hàng hải ở Biển Đông – vùng biển chứa một số trong những tuyến đường biển bận rộn nhất thế giới.

Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2012

RCYT: 66. ĐÀN ÉN BAY VỀ

Chiều nay, ngày đầu bạch lộ, trời xanh biêng biếc, nhiệt độ đang hạ nhanh theo bóng xế. Đàn én bay từ đâu về nhiều lắm. Chúng chao liệng trên mặt hồ lăn tăn sóng. Chúng vụt nhào xuống, dấp lồng ngực nở căng vào mặt sóng, rồi lại vụt nảy lên như viên đá mỏng trẻ ném thia lia. Ánh nắng chiều làm cho các tia nước tóe ra dưới ngực én rực sáng. Hết con này đến con khác nhào xuống mặt hồ làm thành một vũ hội tưng bừng. Đàn én đang trong niềm say hoàng hôn mùa thu. Chúng vòng lượn chao liệng không ngừng, vừa mạnh mẽ lao vút vừa nhẹ nhàng bay bổng.
   Tất cả niềm vui say ấy cùng vụt đến trong tôi. Tôi say mùa thu và đàn én. So với én tôi hạnh phúc gấp hai. Vì én chỉ có mùa thu, còn tôi có cả mùa thu và đàn én.
     Soi mình trong trời nước mùa thu, như soi mình trong long lanh mắt trò mỗi khi tôi giảng cho trò hiểu một bài toán, tôi biết mình tồn tại, hơn thế còn biết mình đang được vui sống nữa. Như hôm nay, bên hồ, mùa thu, đàn én bay về.