Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012

Những tấm bia bị đục bỏ




- Dòng chữ trên một bia tưởng niệm chiến tranh biên giới bị đục bỏ


Bia mộ các liệt sĩ bị đục


Bài thơ của Bác khắc lên bia ở nhà thờ hoàng đế Quang Trung trên núi Quyết cũng bị che đi:


Nguyễn Huệ là kẻ phi thường
Mấy lần đánh đuổi giặc Xiêm, giặc Tàu
Ông đà chí cả mưu cao
Dân ta lại biết cùng nhau một lòng
Cho nên Tàu dẫu làm hung
Dân ta vẫn giữ non sông nước nhà.







Cột mốc chủ quyền quần đảo Trường sa cũng bị cắt ngọn và đục nham nhở. Giờ chắp vá lại.


x
Hình so sánh



Viêt Nam Cộng Hoà
Quần Đảo Trường Sa
Đảo Song Tử Tây
Vĩ Tuyến 11 độ 25 phút 5 giây Bắc
Kinh Tuyến 111 độ 19 phút 6 giây Đông
Quần Đảo Trường Sa trực thuộc Tỉnh Phước Tuy
Phái bộ quân sự thị sát nghiên cứu đến viếng quần đảo này ngày 22/08/1956
dưới sự hướng dẫn cuả Hải Quân Việt Nam
HẢI QUÂN VIỆT NAM










Trên bia đá tại đền thờ bến thả hoa bắc Thạch Hãn, người ta đã nỡ đục bỏ tên tác giả bài thơ:


 




Đò lên Thach Hãn ơi chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm.


Có tuổi hai mươi thành sóng nước



Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm


                                            Lê Bá Dương








Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2012

BA CÂU HỎI ĐẮNG

     Tôi đã đăng lại bài viết "Mãi mãi là sao sáng dẫn đường" của chủ tịch nước trên VQLblog, nay gặp bài liên quan đến chủ tịch Trương Tấn Sang trên QC, xin lại được tải về để tiện theo dõi:

19/12/2012

Ba câu hỏi đắng chát gửi lên anh Tư nhân ngày 22/12

Nhân ngày 22/12 mình đọc lại bài Mãi mãi là sao sáng dẫn đường  của chủ tịch nước Trương Tấn Sang ( tại đây). Có lẽ đây là bài viết hay nhất của anh Tư từ trước tới nay, nó ấm áp thân thiện và đáng tin. Trong đó anh Tư  đã nói: “Trước hết, với tư cách là người có trọng trách trong Đảng và là người đứng đầu Nhà nước CHXHCN Việt Nam, tôi xin khẳng định rằng: Đảng, Nhà nước ta không bao giờ bán nước cho các thế lực bên ngoài như những kẻ xấu vu cáo”. Chẳng biết mọi người có tin không, nhưng mình tin.20121214200809_s11
Chính vì tin tưởng sâu sắc như vậy nên khi đọc bài Hoàng Sa ư? Đừng mơ! của Dong Phung Viet ( tại đây) mình lại ngờ ngợ. Bài này dài, đặt nhiều câu hỏi đắng chát nhưng rất đáng để cho ta suy nghĩ. Trong đó mình đặc biệt chú ý đoạn sau:
“Trong mục “10 lời thề danh dự của quân nhân Quân đội nhân dân Việt Nam” trên Bách khoa toàn thư mở Wikipedia, còn có một chi tiết khác, đó là riêng Hải quân nhân dân Việt Nam thì có lời thề thứ 11.
 Lời thề thứ 11 nội dung như vầy: “Chúng ta xin thề trước hương hồn của tổ tiên, trước hương hồn của cán bộ, chiến sĩ đã hi sinh vì Tổ quốc, xin hứa với đồng bào cả nước, xin nhắn nhủ với các thế hệ mai sau quyết tâm bảo vệ bằng được Tổ quốc thân yêu của chúng ta, bảo vệ bằng được quần đảo Trường Sa – một phần lãnh thổ và lãnh hải thiêng liêng của Tổ quốc”.
 Tra tìm thêm trên mạng thì có vài chỗ cho biết là lời thề thứ 11, xuất hiện sau khi xảy ra vụ Trung Quốc tấn công Trường Sa, chiếm đảo Gạc Ma, bắn chìm ba tàu, giết 64 người lính Việt Nam.
 Chừng đó thông tin khiến mình nảy ra vài thắc mắc:
 a/ Tại sao Hải quân nhân dân Việt Nam chỉ thề “bảo vệ bằng được quần đảo Trường Sa” mà không nhắc gì đến Hoàng Sa? Chẳng lẽ Hoàng Sa không phải là “một phần lãnh thổ và lãnh hải thiêng liêng của Tổ quốc”?
 b/ Tại sao lời thế thứ 11 lại chỉ dành cho quân nhân Quân chủng Hải quân? Còn Lục quân và Không quân – hai quân chủng khác của Quân đội nhân dân Việt Nam không thề lời thề thứ 11?
 c/ Phải chăng cả (a) và (b) cùng là “chủ trương lớn” của Đảng?”
Anh Tư kính mến!
Ba câu hỏi của Dong Phung Viet cũng là ba câu hỏi của tui, và chắc chắn là của bất cứ ai đọc được thông tin này. Vậy xin chép nguyên ra đây gửi lên anh Tư, mong anh Tư  sớm giải đáp.
Rất mong lời thề thứ 11 không chỉ là lời thề riêng của Hải quân mà là lời thề chung của QĐNDVN, lời thề đó nhất định phải có câu “giành lại bằng được quần đảo Hoàng Sa”, như thế này:
“Chúng ta xin thề trước hương hồn của tổ tiên, trước hương hồn của cán bộ, chiến sĩ đã hi sinh vì Tổ quốc, xin hứa với đồng bào cả nước, xin nhắn nhủ với các thế hệ mai sau quyết tâm bảo vệ bằng được Tổ quốc thân yêu của chúng ta, bảo vệ bằng được quần đảo Trường Sa, giành lại bằng được quần đảo Hoàng Sa – một phần lãnh thổ và lãnh hải thiêng liêng của Tổ quốc”.
Nếu anh Tư  bỏ qua lời mong mỏi đó thì từ nay về sau tui không tin lời anh Tư nữa, anh Tư có nói hay bằng giời tui cũng không tin, chẳng phải vì kẻ xấu  nào đâu, tại anh Tư đó, hu hu.
NQL

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

CÓ THỂ NGAY MAI TẬN THẾ


     Mở máy ra xem lại mấy bông hoa mùa đông trên ngọn thung Lều:

    Bông này được ghi lại  lúc đã xế chiều
cả cụm bông trang này nữa. 

Còn đây là những hình được ghi lại trong đêm: 

    Và đây là hoa chổi (rành rành):



     Lại nhặt được hai gốc lũa rành rành, coi như của trời cho, làm sạch mà chơi:



     Mình nhận được nhiều rồi, dẫu mai về với đất trời, cũng không có gì hối tiếc.

Bức ảnh của năm: Bình chọn của TDN

 | 

Bức ảnh của năm 2012: Nụ cười đồng chí X

Ban đầu, tôi chọn bức ảnh “tư thế người trí thức” là bức ảnh của năm, nhưng sau khi cân nhắc lại trước sự góp bàn của một số bạn đọc, tôi quyết định loại bức “tư thế người trí thức”, thay vào đó là bức “nụ cười đồng chí X” (coi như bức “tư thế người trí thức” đoạt giải khuyến khích). Như vậy năm nay có đến 2 bức ảnh thú vị được bình chọn.
           “Nụ cười đồng chí X”- ảnh của hãng AFP. Bộ ba nguyên thủ Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng với 3 tâm trạng sắc diện đối chọi khi vào lăng viếng Chủ tịch Hồ Chí Minh trước phiên họp quốc hội diễn ra ngay sau khi kết thúc hội nghị trung ương 6. Nổi bật, trái ngược với thần sắc trông có vẻ căng thẳng, mệt mỏi, buồn nản của ông Trọng ông Sang là nụ cười tự tin, tươi tỉnh và… ngạo nghễ đầy ý vị của “đồng chí X”.
          Nhiếp ảnh là nghệ thuật của khoảnh khắc. Tác giả đã quá tuyệt vời khi ghi lại được khoảnh khắc lịch sử đầy ý vị này. Nó xứng đáng là bức ảnh đẹp, ấn tượng và thú vị nhất của năm 2012.
(Ảnh AFP)
________________
Nút chia sẻ:

84 phản hồi Cho “Bức ảnh của năm 2012: Nụ cười đồng chí X”

  1. Phong vũ says:
    Người ngoài cười đểu
    Người trong khóc thầm!
  2. Trần Sơn says:
    Vị nào vẫn nghĩ người Tàu là thâm nhất thì đề nghị xem lại sau khi xem bức ảnh này nhé.
  3. Nguyen Vu says:
    Đề nghị chủ nhà mở cuộc thi viết lời bình cho bức ảnh này. Với giải thưởng là cho…còm thoải mái, không ém, không cắt (tất nhiên là cũng phải theo luật).

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012

NHỮNG CÂU KHẨU HIỆU KHÔNG CÓ CHỦ NGỮ


Ngày còn chống Mỹ chúng tôi đi biểu tình hô vang khẩu hiệu: “Đả đảo giặc Mỹ xâm lược!” ;“Đả đảo ngụy quyền bán nước!” Các câu khẩu hiệu ấy đem viết ra thì không có chủ ngữ, nhưng khi chúng tôi hô lên bằng tất cả sự phẫn nộ của mình thì chính chúng tôi là chủ ngữ.
 Mùa hè năm ngoái chúng tôi biểu tình chống Trung quốc gây hấn biển đông, chúng tôi hô: “Đả đảo Trung quốc xâm lược!” Trong văn cảnh ấy chúng tôi - những người hô, chính là chủ ngữ.
    Với khẩu hiệu: “Đóng thuế là nghĩa vụ của người dân”, thì người dân là chủ ngữ. Nhưng với khẩu hiệu: “Sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật!” thì không biết ai là chủ ngữ. Người nhìn thấy khẩu hiệu ư? Hay người đọc khẩu hiệu? Hay là người nghĩ ra khẩu hiệu? Hay người in ra? Hay là người treo nó lên?
    Tương tự như vậy, câu khẩu hiệu: “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh!” Ai học? Ai làm theo? Không thấy. Thử hỏi người nghĩ ra khẩu hiệu có học , có làm theo không? Hay là anh, là chị, là tôi những người nhìn thấy và thầm đọc câu khẩu hiệu ấy? Không có chủ ngữ, câu này không  dành cho ai, không thuộc về ai. Trên áp phích chỉ có ảnh Bác. Chẳng lẽ lại là Bác học và làm theo Bác.
Bởi vậy mà phát động lâu rồi nhưng kết quả không được bao nhiêu. Vẫn còn đấy một bộ phận không nhỏ biến chất, thoái hóa đạo đức lối sống, tham nhũng, cửa quyền hách dịch...Vẫn còn đó cả một bầy sâu. 
19/12/2012


Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2012

BÀI TOÁN GIỮA ĐỜI


Bài toán của học trò là bài tập trong sách. Thầy hướng dẫn rồi, làm mẫu rồi, sau đó mới ra cho trò những bài tương tự để trò tự giải. Trò không giải được thì hôm sau  thầy hướng dẫn, thầy giảng hoặc thầy giải cho mà coi, cho mà ghi. Còn thầy cũng chỉ lấy đề trong sách mà ra cho trò, không sách này thì sách khác, chứ có mấy khi tự nghĩ lấy một cái đề để ra cho trò, nói chi chuyện trò lại tự ra đề cho mình, rồi tự mình hí hoáy giải. Chỉ cần thay vài con số để có một bài toán mới, nhưng đã có mấy trò tự đặt ra một bài toán mới cho mình. Bởi vậy, khi còn dạy học tôi thường nói với trò: giải một trăm bài toán trong sách không bằng giải một bài toán tự ra cho mình, (dù là vẫn cái kiểu đề trong sách). Rồi tôi nói tiếp: Giải một trăm bài tự ra theo kiểu trong sách, không bằng giải một bài toán giữa đời.
    Bài toán giữa đời có khi đơn giản như là tính số gạch để xây cái bể nước. Bài toán này không mấy trò tự giải, thậm chí cũng không mấy thầy tự giải. Thường thì họ khoán cho thợ. Thợ cũng không đặt bút để tính, họ chỉ ước lượng, thiếu thì bảo chủ nhà mua thêm, thừa thì bỏ lại. Các bài toán lớn hơn, dù có thể giải được, cũng chẳng mấy khi thầy để tâm tới, nói chi trò. Quay đi quẩn lại cả thày lẫn trò vẫn chỉ loanh quanh với mấy cái đề trong sách. Đấy là những bài toán ảo.
      Từ bài toán ảo trong sách tới bài toán thực giữa đời là cả một khoảng cách cho nên chưa mấy ai nghĩ tới, càng hiếm mấy ai tìm cách vượt qua. Thường thì con người ta xem cuộc đời như một chuỗi những biến cố ngẫu nhiên không dễ tìm xác suất.  Có thể có ai đó xem đời như một cuộc cờ, hay một cuộc chơi dài, một cuộc chơi lớn. Bi quan hơn thì mặc định rằng đời là bể khổ. Không mấy ai xem cuộc đời như một bài toán. Ngay cả thầy dạy toán cũng không hề nghĩ cuộc đời là một bài toán lớn với rất nhiều bài toán con, để mà rồi từng bước giải bài toán giữa đời. Có thể người ta đã nghĩ tới một cái ẩn số, nhưng các hệ số đi kèm, cả các tham số nữa thì quả thực ít ai nghĩ tới tận cùng, nói chi giải và biện luận. Có thể mong có chút cực đại lợi ích thu về nhưng đâu là hàm đâu là biến, đâu là miền xác định, đâu là chiều biến thiên thì có ai đã nghĩ?
    Có thể ở tầm cao hơn người ta hoạch định các mục tiêu chiến lược, các kế hoạch dài hơi, các tầm nhìn xuyên suốt thế kỷ và người ta đưa ra các khẩu hiệu để khích lệ mọi người. Nhưng giả thiết là gì? giả thiết có đáng tin, suy diễn ra sao, chứng minh chưa, trong hệ tiên đề nào, hệ quy chiếu ra sao, tập xác định ở đâu, miền giá trị thế nào, mà đã vội kết luận? Thì ra chưa phải là bài toán, mà chỉ là một ý tưởng với những câu khẩu hiệu không có chủ ngữ. Giải một bài toán đã khó, giải một ý tưởng còn khó hơn, vì trước khi giải  phải biến cho được cái ý tưởng đó thành đề toán đã. Cuối cùng là ai giải?
Bài toán ảo trong sách có thể khó nhưng mà giải được là nhờ có hệ tiên đề, có công thức, có định lý. Bài toán giữa đời có khi không khó nhưng không giải được vì không biết dựa vào đâu để giải. Giữa đời không có hệ tiên đề, không có định lý, không có công thức, và hình như đang mất dần các chuẩn mực. Có khi có luật mà lại lách luật, lấy luật triệt tiêu luật, lấy lệ đè lên luật, ngồi xổm trên luật, thậm chí lấy luật rừng thay luật chính thống. Có phải vậy không mà cả thầy lẫn trò chỉ mải mê giải mấy bài toán ảo. Thôi đành bó tay, chờ may rủi. Có phải vậy không mà lớp trẻ bây giờ chỉ mê trò chơi ảo? (Ở đấy có luật chơi rõ ràng minh bạch). Dần dà rồi chúng ta sẽ trôi về đâu? Về thế giới ảo nào chăng?.
 Nhưng mà ngoài kia vẫn là đời thực, với những bài toán thực. Có thể xây hệ tiên đề, có thể chứng minh công thức, định luật để giải những bài toán đó không? Tôi nghĩ là có thể, nếu trên ngôi cao người ta nghĩ tới nó, nghĩ tới những bài toán giữa đời, nghĩ tới cái gốc, nghí tới việc xây dựng một hệ tiên đề độc lập đầy đủ và phi mâu thuẫn để chứng minh, để giải.

Tiếc thay bấy lâu cả thầy lẫn trò, cả những bậc thầy đáng kính lẫn những trò kiệt xuất, và trên nữa là đỉnh cao trí tuệ với biết bao nhiêu là thời gian, sức lực chỉ biết hì hục giải những bài toán ảo thì biết đến bao giờ chúng ta mới giải được bài toán thực giữa đời!
16/12/2012