Thứ Ba, 17 tháng 1, 2017

MỘT MAI

(Tìm thấy trong vở nháp)

Ra đường vấp đá mà đau 
lại vui mình còn bước được 
nửa đêm bão vào tê buốt 
nghe trái tim mình rưng rưng 

cuộc đời bể khổ mênh mông 
còn bơi là còn ham sống 
một mai trời yên bể lặng 
tây thiên cực lạc ta về
                         2000

Thứ Hai, 16 tháng 1, 2017

THUẬT DƯỠNG SINH

       Cuối những năm tám mươi của thế kỷ trước, nghỉ hè, hắn vào nam, làm nhiều việc để tồn tại. Hắn từng vào rừng xẻ gỗ, hay xuống biển đục đá san hô. Hắn phải gắng sức lao động cơ bắp, có khi đến cùng kiệt. Những khi có cơ hội nghỉ ngơi là hắn tập thư giãn. Hè 1989 hắn đúc rút lại trong mấy dòng như vầy:

THUẬT DƯỠNG SINH

Sau buổi lao động nặng nề 
Bằng hai bàn tay chai sạn
Ta ngồi lặng im thanh thản duỗi mềm
Măt khẽ nhắm hờ, hơi thở nhẹ êm
Không nóng rét buồn vui suy nghĩ
Không còn ta, không thế giới bên ngoài
Sự sống chỉ còn là nhịp thở khoan thai
Và đâu đó trái tim đập khẽ
(Như dưới đáy đại dương chú cá bơn quẫy nhẹ)

Ta lâng lâng một phút rời trần
Trôi lững lờ êm ái giữa không gian
Tất cả đã chìm vào quên lãng
Cho thân xác thảnh thơi
Cho tâm hồn thanh thản…

Ôi! Dưỡng sinh
Pháp thuật diệu huyền
Cảm ơn đời cho một phút thần tiên
Để chút nữa ta trở về đời thực
Dồi dào hơn tinh thần và sức lực
Lại làm bao công việc nặng nề
Bằng hai bàn tay chai sần
Và tổng lực toàn thân.
(11/8/2016 lên F)

30 NĂM TRƯỚC

     Đúng ba mươi năm trước, giờ này hắn đang nằm viện. Phế quản và phổi của hắn đã bị gì đấy rồi. Hắn nói không ra tiếng. Những buổi dạy cuối cùng của năm học ấy hắn phải viết lời giảng lên bảng, rồi ú ớ chỉ cho trò. Đến lúc trò đi thi thì hắn đi viện, sáu tháng trời, toàn tiêm penixiline và streptomyxine cho tới khi hai bắp tay của hắn chai sần kim đâm không thủng.
Rồi bệnh cũng khỏi. Hắn kiên trì tập thể dục dưỡng sinh, khí công, cốc đại phong, dịch cân kinh… đủ cả. Hai mươi năm nay hắn theo một phức hợp yoga. Hắn ăn nhẹ. Không nghiện thứ gì. Lao động chân tay. Lờ mờ với đồng tiền. Lờ mờ với thời gian…


    Thường thì hắn:


Mải mê làm mà không cầu điều gì
thận trọng mà làm rồi việc xong có thì
thời gian trôi ư dường như không hay
ngoài kia trời xanh gió đưa mây bay

Có lẽ nhờ thế mà hắn còn đây, trên thế gian này.

(Đăng lại bài trên F mấy tháng trước)

QUÁN TÍNH

Những năm 80 của thế kỉ trước, hắn ghi trong vở nháp:

Chỗ chúng tôi
Hai chàng trai bắn nhau
Sau bữa liên hoan
Chỉ vì ...miếng ăn miếng để.

Dưới xuôi
Hai vợ chồng chém nhau
Chỉ vì ...khúc cá kho
Đem về cho bên nội, bên ngoại.

Ngoài đường
Đám thanh niên vụt nhau bằng côn
Chỉ vì... vô tình chạm phải.

Một thế kỉ chiến tranh chưa đủ sao
Mà vẫn thấy đầu rơi máu chảy?

Hay đây là cái quán tính của ngàn ngày
Bom rơi đạn nổ
Cả nước thành chiến trường
Mà cùng là dân
Lại chia thành chiến tuyến
Tất cả đàn ông
Đến cả đàn bà
Còn một chiếc lai quần cũng đánh…

Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2017

THƠ KHÔNG ĐỀ 1,2,3


1
Tài sản của tôi
không đội trên đầu 
không mang bên vai
không khoác lên người


tài sản của tôi
là những nỗi đau
lặng lẽ kiếp người


tới lúc ra đi
tôi chỉ mang theo
ngần ấy

đủ rồi


2
Cái giá của Van -gốc
không chỉ ở màu dầu hay thuốc nước
dám nổ súng vào đầu
cái giá ấy không dễ gì có được


3
Người giàu trí tưởng tượng nhất
đã nghĩ ra thiên đường và địa ngục
người thông minh nhất
đã chứng ngộ đạo Phật
những người ngù ngờ nhất
tin mọi điều đều có thật
người dũng cảm nhất
luôn luôn tin ở chính mình
2002 .
....

CON MẮT

(Lâu lắm rồi, chắc là bị chặn đâu đó, không vào được trang nhà.        Chán. 
Nay thử nháy, thấy hiện lên ngay. 
  Vui.

      Lên trang ngay mấy dòng vừa tìm lại được trong vở nháp, từ hơn 10 năm trước:) 

Con mắt

Chong hai con mắt 
thức canh đêm dài 

mòn hai con mắt 

ngóng về tương lai

thời gian tích tắc 
không gian im lìm 

nhắm hai con mắt 

dõi vào trong tim.
                     2006

Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2016

HOANG VU

Biển cồn lên lớp lớp vỗ bờ
vắng một tiếng người thành chốn hoang vu

Rừng thì thầm bao lời cầm thú
vắng một tiếng người thành hoang vu quá

Còn giữa phố phường nườm nợp người đi
mà không chào nhau một câu gì
thì 
cũng 
thế
                                      1995