Thứ Tư, 11 tháng 6, 2025

CUỘC ĐỜI LÀ

   1. "Cuộc đời là bể khổ" 
    Khổ là một trong ba chân lý được thừa nhận như tiên đề của đạo Phật: Khổ, Vô thường và Vô ngã.(1)
   Đời là khổ, điều này không thể chứng minh, không thể suy luận logic từ một chân lý nào có trước, mà chỉ có thể chiêm nghiệm từ thực tế, từ cái chuỗi nối tiếp nhau của  sinh bệnh lão tử. Khổ không chỉ một đời, mà đời đời kiếp kiếp. Khổ tiếp nối khổ luân hồi không dứt.
   Khổ không chỉ với người mà với muôn loài, với mọi chúng sinh. Và không chừng, nếu vạn vật có linh thì vạn vật kể từ sỏi đá cũng khổ. 

  2. Cuộc đời là một chuỗi cảm xúc.
  Đời không chỉ có khổ, mà còn có sướng, có buồn có vui, có yêu có ghét... Đời là một chuỗi cảm xúc. Cho rằng cảm xúc tích cực là dương, tiêu cực là âm, thì tổng đại số của chuỗi sẽ nghiêng về âm theo tiên đề(1). Cuộc đời sẽ hạnh phúc hơn khi tổng tiến dần về Không. Muốn vậy phải biết tiết chế cảm xúc, trì kiến tu tập. Về được tới Không là đã Niết bàn.

  3. Đời là một cuộc chơi lớn. Chơi với chính thân mình: chạy nhảy hót ca... Chơi với tâm: thơ văn lãng đãng... Chơi với viên phấn đứng bảng cùng trò giải toán, chơi với cái cưa cái đục chế tác gỗ lũa, với cái cuốc cái cào trong mảnh vườn con, Chơi với ván cờ quả bóng, với mưa gió trăng sao... Với người thân bè bạn...

4. Cuộc đời là  từng bước chân, là từng hơi thở. Giản đơn hơn cuộc đời chỉ vậy. Là ở đây lúc này, còn thở được thì thở, còn bước được thì bước, còn vui được thì vui. Quá khứ qua rồi, tương lai chưa tới. Vô thường vốn dĩ!

   5. Cuộc đời là hàm với biến thời gian cùng bao nhiêu tham số và vô vàn những bài toán con liên tục phát sinh. Đời có tập xác định, may thì trăm năm, rủi thì đành chịu; Đời có miền giá trị, có chiều biến thiên, có lúc lên đỉnh, có khi xuống đáy. Chỉ tiếc là chẳng mấy ai khảo sát hàm số chính mình, mà thường để mặc nó trôi theo biến...

 6. Cuộc đời là chuỗi thời gian. Khi vui qua nhanh, khi buồn đằng đẵng. Chớp mắt đã trăm năm. Đời là ta, ta là đời. Ngoài kia dẫu mênh mông dài lâu cách mấy thì đời cũng chỉ là một khoảnh nhỏ mà ta nhận biết mà thôi.
                                                                          12/6/2025

Thứ Sáu, 6 tháng 6, 2025

TRƯỜNG XƯA

 Có thể tháng sau tên huyện không còn
Nhưng tôi hằng mong tên trường vẫn thế.

                                                                                                          7/6/2025


Thứ Hai, 2 tháng 6, 2025

BÊN LẦU VÔ SỰ


 Bên lầu Tứ Phương Vô Sự
Như là vẫn Huế ngày xưa
Hoa đại thơm nồng vẫn nở
Như chưa già cỗi bao giờ

Đã qua bao nhiêu dâu bể
bậc thềm rêu phủ còn đây
Gạch lát trăm năm vẫn vậy
Lửa già sành hóa vân mây

Vừa khi tay ngai bị bẻ
Đỉnh đồng có lúc xô nghiêng
Vẫn còn thông reo núi Ngự
Và mát xanh dòng sông Hương

Phút giây trên lầu Vô Sự
Vời trông bốn phía vô bờ
Bây chừ bằng lăng đã tím
Ai về xứ Huế mộng mơ.
                1/6/2025





Chủ Nhật, 11 tháng 5, 2025

HỠI NHÂN LOẠI ĐAU THƯƠNG

    Con người có thể làm ra lửa, rồi nhờ lửa mà rèn nên đao kiếm. Con người chế ra thuốc nổ, rồi từ thuốc nổ làm ra bom đạn. Con người dùng bom đạn, đao kiếm để giết hại lẫn nhau và để giết hại bao loài. 
    Con người còn chế ra bao nhiêu loại chất độc để diệt loài này loài kia, không những thế mà còn để tự đầu độc chính mình. Con người còn chế ra bom nguyên tử, bom hạt nhân khủng khiếp vô cùng, cũng chỉ để áp chế và giết hại lẫn nhau.
    Trong khi đó con người không thể làm ra dù chỉ một chiếc lá hay chỉ một tế bào. Con người không làm ra sự sống nhưng đã tìm đủ mọi cách để hủy diệt sự sống. Đó chính là tội ác, và là bi kịch lớn nhất của loài người.
    Hãy tỉnh lại đi, hỡi nhân loại đau thương! 
                                                                     11/5/2025 

Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2025

VĂN PHÚ LÀNG XƯA

 Tên huyện không còn, nhập vào xã mới
Văn Phú làng xưa chốn cũ ta về.



50 NĂM SAU MÙA XUÂN 75

 

                                                             Lời tổng bí thư Tô Lâm.

                            Phải chờ 50 năm mới được nghe từ người lãnh đạo cao nhất.

Thứ Năm, 17 tháng 4, 2025

XÒE MỞ HAI TAY

      Mở hai bàn tay trước mắt, thật mừng thấy nó vẫn còn đây vẹn nguyên lành lặn. Qua hai bàn tay này biết bao lưỡi cuốc đã mòn, lưỡi bay đã vẹt; biết bao chiếc dao đã cùn, chiếc rìu đã mẻ; biết bao kìm búa cưa đục đã qua...  Cũng biết bao phấn bảng giấy mực hao mòn qua hai bàn tay ấy. 
     Xòe mở hai bàn tay, dẫu trên ấy không có gì nhưng chỉ cần thấy nó vẫn còn đây qua bao tháng năm thăng trầm là cũng đã vui rồi. Càng vui hơn thấy chúng vẫn hồng hào mềm mại và nóng ấm.
     Xin cảm ơn trời đất, xin cảm ơn đời, xin cảm ơn mẹ cha đã cho con hiện diện trong đời với hai bàn tay vừa đủ để tự nuôi thân và làm tròn bổn phận của mình.
                                                                                      18/4/2025