1. Chưa bao giờ dân số nước mình đông như thế; Nhưng cũng chưa bao giờ biên giới và biển đảo của mình bị mất đi nhiều như thế.
2. Chưa bao giờ nước mình sản xuất được nhiều lương thực như thế; Nhưng cũng chưa bao giờ diện tích đất nông nghiệp lại sụt giảm ghê như thế.
3. Chưa bao giờ nước mình xuất khẩu được nhiều cà phê, cao su, tiêu, điều... như thế; Nhưng cũng chưa bao giờ diện tích rừng bị mất đi nhiều như thế.
4. Chưa bao giờ nước mình có lượng thủy điện nhiều như thế; Nhưng cũng chưa bao giờ lũ quét lũ ống lại tàn phá ghê gớm như thế.
5. Chưa bao giờ công sở được xây dựng to đẹp và hoành tráng như thế; Nhưng cũng chưa bao giờ bệnh nhân lại phải nằm 5 người 1 giường như thế.
6. Chưa bao giờ thiết bị y tế tối tân hiện đại như thế; Nhưng cũng chưa bao giờ y đức xuống cấp trầm trọng như thế.
7. Chưa bao giờ học phí thu cao như thế; Nhưng cũng chưa bao giờ chất lượng giáo dục lại tồi tệ như thế.
8. Chưa bao giờ có nhiều phương tiện giao thông như thế; Nhưng cũng chưa bao giờ giao thông lại bị ách tắc như thế.
9. Chưa bao giờ có bộ tài nguyên và môi trường như bây giờ; Nhưng cũng chưa bao giờ tài nguyên và môi trường bị hủy hoại nghiêm trọng như bây giờ.
10. Chưa bao giờ có nhiều phương tiện nghe nhìn như bây giờ; Nhưng cũng chưa bao giờ chất lượng sản phẩm nghe nhìn lại kém như bây giờ.
... Mời bạn bè ghé qua lều cỏ góp thêm. Xin cản ơn. VQL.
Thứ Tư, 1 tháng 2, 2012
Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2012
NGHỈ TẾT DÀI CÓ KHI LẠI HAY
Hồi trước nghỉ tết có ba ngày, rồi ra quân đầu xuân, bắt tay vào công việc, nghe chừng hừng hực khí thế, ấy vậy mà cũng chẳng thấy làm nên được điều gì đáng kể. Năm nay nghỉ tết những mười ngày, công sở đóng cửa, từ lãnh đạo đến công chức thường thường đều thảnh thơi du xuân, thế mà mọi việc vẫn vậy, có khi còn hay hơn. Đường sá phong quang sạch sẽ hơn, con người thơ thái, nhẹ nhàng từ tốn hơn, ít tai nạn hơn.
Tôi đem điều này nói với anh bạn đang tại chức tận trên bộ, anh ấy bảo, sang năm nên nghỉ tết hẳn nửa tháng, có khi còn hay hơn nữa. Công sở đóng cửa càng đỡ tốn điện, tốn nước. Thực tế có đến công sở cũng chỉ tào lao ngồi chơi xơi nước chứ có làm được gì đâu. Lại còn chúc tụng rượu chè, có người còn tranh thủ tắm giặt, tranh thủ sắc thuốc ở cơ quan.
Đã vậy thì nghỉ hẳn một tháng, có khi còn tuyệt hơn nữa, trừ ra mấy ngành sản xuất và dịch vụ. Dần dà rồi thí điểm cho cơ quan ban nghành chi đó nghỉ hẳn cả một quý, rồi cả nửa năm xem có sao không. Với cái đà này có khi còn chỉ ra được những người, những bộ phận, những tổ chức cho nghỉ hẳn cũng chẳng sao cả, ngược lại, không chừng còn tốt hơn lên.
Tôi đem điều này nói với anh bạn đang tại chức tận trên bộ, anh ấy bảo, sang năm nên nghỉ tết hẳn nửa tháng, có khi còn hay hơn nữa. Công sở đóng cửa càng đỡ tốn điện, tốn nước. Thực tế có đến công sở cũng chỉ tào lao ngồi chơi xơi nước chứ có làm được gì đâu. Lại còn chúc tụng rượu chè, có người còn tranh thủ tắm giặt, tranh thủ sắc thuốc ở cơ quan.
Đã vậy thì nghỉ hẳn một tháng, có khi còn tuyệt hơn nữa, trừ ra mấy ngành sản xuất và dịch vụ. Dần dà rồi thí điểm cho cơ quan ban nghành chi đó nghỉ hẳn cả một quý, rồi cả nửa năm xem có sao không. Với cái đà này có khi còn chỉ ra được những người, những bộ phận, những tổ chức cho nghỉ hẳn cũng chẳng sao cả, ngược lại, không chừng còn tốt hơn lên.
Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2012
Đăng lại: Tư liệu mới về Hoàng sa - Trường sa
Tư liệu mới về Hoàng Sa – Trường Sa 
Thứ năm, 26/01/2012, 02:30 (GMT+7)
NGUYỄN KHẮC PHÊ
Tình cờ, trong thời điểm dư luận đang rất quan tâm đến lời tuyên bố của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về chủ quyền không thể tranh cãi được của Việt Nam đối với Hoàng Sa và Trường Sa tại kỳ họp Quốc hội vừa qua, tôi tìm thấy trong tủ sách cũ của anh tôi cuốn sách Les archipels de Hoàng – Sa et de Trường – Sa selon les anciens ouvrages Vietnamiens d’ histoire et de géographie” (Quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trong thư tịch cổ của Việt Nam về lịch sử và địa lý – ảnh) của học giả Võ Long Tê được xuất bản tại Sài Gòn năm 1974.
Bạn đọc hôm nay có thể ít biết về tác giả Võ Long Tê nhưng từ trước năm 1975, ông là tác giả của nhiều công trình nghiên cứu công phu về văn học – văn hóa có giá trị. Trên một trang mạng, ông Hồ Bạch Thảo đã gọi Võ Long Tê là một “cây đại thụ về văn hóa Á Âu”. Khi tôi sắp viết những dòng này, trong cuộc vui nhân gặp nhau ngày Noel, nghe tôi nhắc tên “Võ Long Tê”, dịch giả – nhà văn Bửu Ý và nhà điêu khắc Phạm Văn Hạng cùng tỏ thái độ thích thú.
Với một tác giả như vậy, cuốn sách có độ tin cậy cao. Quả là Võ Long Tê đã rất công phu sưu tầm tư liệu cổ và giới thiệu cho bạn đọc một cách có hệ thống, khoa học những tư liệu đó trong cuốn sách khổ lớn dày gần 400 trang với bản chữ Hán, phiên âm tiếng Việt và dịch ra tiếng Pháp. Phần phụ lục gồm 40 bản đồ và bản chụp những tư liệu gốc. Tư liệu cổ nhất trong sách là “Thiên Nam tứ chi lộ đồ thư” của Đỗ Bá Công có lẽ được soạn từ thời Chúa Trịnh; tiếp đó là trích từ “Phủ biên tạp lục” của Lê Quý Đôn, rồi “Lịch triều Hiến Chương Loại chí” của Phan Huy Chú (Dư địa chí, quyển 5), “Hoàng Việt địa dư chí” (bản khắc in lần đầu năm Minh Mạng thứ 14 – 1833), “Đại Nam thực lục chính biên”, “Khâm định đại nam hội điển sử lệ”, “Đại Nam nhất thống chí” và tư liệu cuối cùng là “Quốc triều sử toát yếu” (được soạn dưới thời vua Thành Thái – 1889 và Duy Tân – 1908).
Xin trích một đoạn trong “Thiên Nam tứ chi lộ đồ thư” do ông Hồ Bạch Thảo dịch: “…Hai bên bờ con sông thuộc địa phận xã Kim Hộ có hai ngọn núi, tại mỗi núi có mỏ vàng. Từ đó đi ra biển gặp một dãy trường sa tên là Bãi Cát Vàng, dài khoảng 400 dặm, bề ngang 20 dặm nhô lên từ biển; vị trí ở ngoài cửa biển Đại Chiêm cho đến cửa biển Sa Vinh. Mùa gió Tây Nam, các thương thuyền qua lại phía trong thường phiêu dạt tại đây; mùa gió Đông Bắc thuyền đi bên ngoài cũng phiêu dạt tại đây; người đều bị đói, chết, hàng hóa để lại. Nhà Nguyễn (Nguyễn thị) mỗi năm vào tháng chạp, đưa 18 chiếc thuyền đến đó lấy hóa vật; thu được nhiều vàng, bạc, tiền tệ, súng, đạn. Từ cửa Đại Chiêm đến đó mất một ngày rưỡi, từ Sa Kỳ đến mất nửa ngày. Ngoài ra tại đảo Trường Sa cũng có đồi mồi…”.
Một đoạn trong “Hoàng Việt địa dư chí” cũng đã được ông Hồ Bạch Thảo dịch như sau: “Xã An Vĩnh, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi ở gần biển. Ngoài biển phía Đông Bắc có nhiều đảo núi lớn nhỏ linh tinh có đến hơn 110. Các núi đảo tương cách nhau bởi biển; hoặc một ngày đường, hoặc một vài canh. Trên có khe nước ngọt, giữa đảo có bãi cát vàng dài khoảng hơn 30 dặm, bằng phẳng rộng lớn, nước trong nhìn đến đáy, trên đảo tổ yến nhiều vô số; chim có đến hàng ngàn, hàng vạn quây quần xung quanh không tránh người… Họ Nguyễn lập đội Hoàng Sa gồm 70 người, lấy người xã An Vĩnh luân phiên sung vào. Mỗi năm từ tháng giêng nhận lệnh đi, mang 6 tháng lương thực, dùng 5 chiếc thuyền đánh cá vượt biển 3 ngày 3 đêm thì tới nơi. Đến tháng 8 trở về, vào cửa Eo, đến thành Phú Xuân (Huế) nạp. Sau khi cân và xét nghiệm phân loại xong, hứa cho riêng bán các vật như ốc hoa văn, hải ba, hải sâm, lãnh bằng trở về…”.
Đánh giá cao cuốn sách, trong lời tựa, GS Nguyễn Thế Anh, nguyên Viện trưởng Viện Đại học Huế, đã viết: “Trong tập nghiên cứu này, ông Võ Long Tê tập trung thuật lại cho chúng ta sự cải thiện dần dần trong kiến thức của chúng ta về quần đảo Hoàng Sa trong quá khứ, dựa trên các bản văn cổ mà ông xem xét với một sự chặt chẽ khoa học hiếm có, như một nhà sử học lão luyện… Và nơi đây tôi tỏ lòng kính trọng đến ông như một sử gia”.
Ông Hồ Bạch Thảo trước khi công bố một số đoạn dịch từ cuốn sách cũng đã có nhận xét: “…quần đảo Hoàng Sa mất mấy chục năm về trước vẫn là niềm đau nóng hổi trong tim mọi người Việt; cuốn sách của học giả Võ Long Tê trở thành bất hủ, trong đó chụp hình nhiều tư liệu quý giá bằng chữ Hán và phần lớn được dịch ra Pháp văn. Tuy nhiên, công trình của tác giả chỉ có người ngoại quốc và một số ít người Việt Nam biết chữ Pháp mới sử dụng được; nay cần phải giới thiệu ra lời Việt để số đông đồng bào ta thưởng ngoạn…”.
Xin được nói thêm: Cuốn sách cũng cần thiết được dịch ra tiếng Anh để có thể phổ biến rộng trên thế giới, tranh thủ sự đồng tình của các tổ chức quốc tế. Rất mong, Đà Nẵng – TP “chủ quản” của Hoàng Sa và các nhà xuất bản quan tâm để có thể thực hiện sớm điều này, một động thái có ý nghĩa thể hiện chủ quyền của Việt Nam tại Hoàng Sa – Trường Sa và đáp ứng lòng mong đợi của đông đảo công chúng.
N.K.P.
Nguồn: Báo Sài Gòn giải phóng
TÌM CỐT CÁCH CỦA CÂY TRONG LŨA
Thứ Hai, 23 tháng 1, 2012
CẢM NHẬN ĐẦU NĂM
Ngày 29 tết gió mùa đông bắc tăng cường, trời trở rét đậm, kèm theo mưa phùn nhớp nháp. Sáng 30 trời hanh khô, rét ngọt. Đêm 30 trời trong veo, rét như cắt, thương người vật lộn mưu sinh, người đang chịu vòng lao lý. Sau giao thừa nền trời sáng, và muôn vàn các vì sao run lên trong gió rét.
Sáng mồng một tết, trời tạnh ráo. Đã cảm thấy có chút hơi ấm. Mặt trời đang ở đâu đó khá gần. Hy vọng một năm tình người ấm áp hơn lên.
Trên tivi không có chi vui, mục Táo quân dỡn mấy vị thượng thư trông lại càng buồn, hay đấy mà không cười được.
Tôi đi vãn cảnh chùa.
Rồi ra đồng tìm xem hoa dại.
Ghé thăm vườn đào không bán hết
Cây cải đang hoa
Ngọn mùng tơi mới nụ
Và ong đã đi lấy mật đầu xuân.
Sáng mồng một tết, trời tạnh ráo. Đã cảm thấy có chút hơi ấm. Mặt trời đang ở đâu đó khá gần. Hy vọng một năm tình người ấm áp hơn lên.
Trên tivi không có chi vui, mục Táo quân dỡn mấy vị thượng thư trông lại càng buồn, hay đấy mà không cười được.
Tôi đi vãn cảnh chùa.
Rồi ra đồng tìm xem hoa dại.
Ghé thăm vườn đào không bán hết
Cây cải đang hoa
Ngọn mùng tơi mới nụ
Và ong đã đi lấy mật đầu xuân.
Chủ Nhật, 22 tháng 1, 2012
TẠM BIỆT MÙA ĐÔNG

Hàng bằng lăng đổi màu
Gốc bàng trụi lá
Cụ già gần tám mươi tuổi bán hạt hướng dương và lạc kẹ trên vỉa hè bên cung thiếu nhi HN
Người bán đào chiều 30 tết
Đêm 30 biết bao người còn vật lộn mưu sinh.
Chị bán mía đêm giao thừa
Nhóm lên ngọn lửa bên lan can cầu Đen - Hà đông chờ giao thừa để bán mía cho người đi xem bắn pháo hoa.
Năm hết tết đến rồi. Hy vọng một năm mới an lành mà mừng xuân sang...
Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2012
MỘT NĂM QUA ĐI
Một năm qua đi, cái năm con mèo, với tôi có nhiều kỷ niệm. Ấy là năm tôi được xê dịch khá nhiều suốt dọc miền Trung qua Huế, Đà nẵng, Hội an, Nha trang. Tôi cũng về quê nội - xứ Huế được ba lần. Lại cũng ba lần về xứ Nghệ- quê ngoại của tôi. Nhiều chuyến đi về phía biển, lại cũng có chuyến đi ngược lên rừng. Có chuyến trở về nơi đã xa gần nửa thế kỷ, cũng có chuyến về nơi mới đó mà đã là dằng dặc hai chục năm trời.
Cũng trong năm này tôi có được chút thời gian cho riêng mình, dựng lên túp lều cỏ bên đường. Trong lòng rất vui vì có bè bạn ghé thăm, và càng vui hơn khi được vào nhiều trang mạng khác. Đương nhiên cũng có nhiều khi đọc được tin buồn, tin đau, tin gợi căm hờn.
Đặc biệt nhất trong năm là tin Trung quốc gây hấn biển Đông. Điều này còn gợi nhớ về nỗi đau Hoàng sa, Trường sa; còn động chạm tới chủ quyền của dân tộc, về sự thống nhất và toàn vẹn của lãnh thổ quốc gia. Người Việt đã đứng lên, đã xuống đường biểu tình phản đối Trung quốc xâm lược ở hai thành phố lớn Hà nội và Sài gòn. Dù có bị đàn áp, sách nhiễu, đe dọa thì Hà nội cũng đã có 11 cuộc xuống đường. Hạnh phúc cho tôi là đã được đi trong dòng người đó.
Trải nghiệm cuối cùng là nửa ngày như ở trong tù. Cũng lính canh, dùi cui, cũng hàng rào sắt, cũng lăn dấu vân trọn hai bàn tay, cũng chụp ảnh ba chiều, và bao thứ khác . Ừ, chỉ là trò làm phép thôi, biết thế. Nhưng, nếu tính như người xưa, mình cũng có thêm được một nửa nghìn thu để cọng vào cái cuộc đời này. Vậy thì cũng đáng để mà ghi nhớ.
Còn bao trùm lên hết thảy mọi lúc mọi nơi trong suốt cả năm này là trạng thái cô đơn của đứa con xa mẹ. Mẹ đã về trời, về với tổ tiên, về với ba, mẹ về cõi xa xăm. Một năm rồi con không còn có mẹ, nhiều khi thảng thốt như mẹ đang còn, như là đến bữa, nhưng lại giật mình biết mẹ đã đi xa. Dẫu sao thì cõi nhân gian này con còn nặng nợ, ở trên cao xanh xin mẹ hãy tin rằng con vẫn hằng gắng nên người.
Cũng trong năm này tôi có được chút thời gian cho riêng mình, dựng lên túp lều cỏ bên đường. Trong lòng rất vui vì có bè bạn ghé thăm, và càng vui hơn khi được vào nhiều trang mạng khác. Đương nhiên cũng có nhiều khi đọc được tin buồn, tin đau, tin gợi căm hờn.
Đặc biệt nhất trong năm là tin Trung quốc gây hấn biển Đông. Điều này còn gợi nhớ về nỗi đau Hoàng sa, Trường sa; còn động chạm tới chủ quyền của dân tộc, về sự thống nhất và toàn vẹn của lãnh thổ quốc gia. Người Việt đã đứng lên, đã xuống đường biểu tình phản đối Trung quốc xâm lược ở hai thành phố lớn Hà nội và Sài gòn. Dù có bị đàn áp, sách nhiễu, đe dọa thì Hà nội cũng đã có 11 cuộc xuống đường. Hạnh phúc cho tôi là đã được đi trong dòng người đó.
Trải nghiệm cuối cùng là nửa ngày như ở trong tù. Cũng lính canh, dùi cui, cũng hàng rào sắt, cũng lăn dấu vân trọn hai bàn tay, cũng chụp ảnh ba chiều, và bao thứ khác . Ừ, chỉ là trò làm phép thôi, biết thế. Nhưng, nếu tính như người xưa, mình cũng có thêm được một nửa nghìn thu để cọng vào cái cuộc đời này. Vậy thì cũng đáng để mà ghi nhớ.
Còn bao trùm lên hết thảy mọi lúc mọi nơi trong suốt cả năm này là trạng thái cô đơn của đứa con xa mẹ. Mẹ đã về trời, về với tổ tiên, về với ba, mẹ về cõi xa xăm. Một năm rồi con không còn có mẹ, nhiều khi thảng thốt như mẹ đang còn, như là đến bữa, nhưng lại giật mình biết mẹ đã đi xa. Dẫu sao thì cõi nhân gian này con còn nặng nợ, ở trên cao xanh xin mẹ hãy tin rằng con vẫn hằng gắng nên người.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



















