Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2017

NHỚ MONG

Tìm thấy trong vở nháp:

Một thời mong tới ngày mai
ấm no hạnh phúc rộng dài ước mơ
một thời nhớ tới ngày xưa 
hồn nhiên tươi trẻ dại khờ trắng trong
bao giờ hết mọi nhớ mong
lâng lâng làm hạt bụi hồng mà bay

                                                                           1996

Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2017

CỘNG SẢN LÀ MỘT TÔN GIÁO?

     Cộng sản có vẻ như là một tôn giáo. Cũng có giáo chủ, cũng có giáo lý, cũng có giáo sĩ và những giáo dân. Chỉ khác các tôn giáo khác đã từng có trước đó là cái cách thi triển các giáo pháp. Thay vì rủ bỏ lòng tham, tôn giáo này lại tôn sùng vật chất và lấy đó làm mồi nhử dân chúng cần lao đói khổ lao vào giành giật miếng cơm manh áo, và sau nữa là các nhu cầu vật chất khác. Thay vì xả bỏ sân hận, tôn giáo này lại kích động hận thù và tôn sùng bạo lực như là một công cụ tất yếu để làm CM, đã khiến hàng chục triệu người lao vào chém giết một còn một mất. Thay vì nhận thức thế giới, hòa giải những bất đồng, hòa hợp với muôn loài và với thiên nhiên, tôn giáo này lại muốn độc tôn cải tạo xã hội, chinh phục thiên nhiên, chinh phục vũ trụ.
    Kết cục tôn giáo này sau khi đã tạo nên những cuộc chiến và thảm sát đẫm máu nhất trong lịch sử nhân loại, dần đi đến bế tắc, bộc lộ nhiều điều tự mâu thuẫn, dần mất hết giáo dân, dần mất hết giáo sĩ. Tôn giáo này đã sớm đi vào thoái trào và khó mà kéo dài sự tồn tại của mình trong khi những tôn giáo khác ra đời từ hàng ngàn năm trước vẫn tồn tại trong ôn hòa, trong từ bi và bác ái. Chỉ có tình yêu mới cứu rỗi cái đẹp và cứu rỗi thế giới. Cộng sản với dục vọng và bạo lực không làm được điều đó, mà ngược lại. 
     Hối thì đã muộn. Nhân loại đã phải trả giá quá đắt vì lỡ tin theo CS như là tin theo một tôn giáo mới: tôn giáo của "duy vật biện chứng" mà thực chất là sùng bái vật chất và bạo lực. 
    Nhưng muộn còn hơn không.
                                                            26/2/2017

BÚT LÁ

Rạng sáng qua, trong vô thức bỗng ùa về mấy chữ: 


Bút lá
nhuốm màu thời gian
vẽ mùa thu vàng
xào xạc.

26/2/2017
Ảnh 2011

Thứ Tư, 18 tháng 1, 2017

QUẢ BÁO HAY LÀ QUÁN TÍNH CỦA BẠO LỰC

(Bài đã lên F từ 27-6-2016 vì không vào được blog)

QUẢ BÁO HAY LÀ QUÁN TÍNH CỦA BẠO LỰC

    Chủ nghĩa cộng sản xuất phát ( ít nhất) từ ba quan điểm triết học về vật chất, về thặng dư và về mâu thuẫn. Vật chất được tôn sùng đến mức cho rằng nó quyết định ý thức, thặng dư được quy kết thành bóc lột và mâu thuẫn -trong đó có mâu thuẫn giai cấp được đẩy lên thành đối kháng. Phương thức giải quyết mâu thuẫn được cho rằng duy nhất đúng, ấy là bạo lực, dưới danh nghĩa có vẻ rất nhân văn: bạo lực CM. 
      Một nhóm trí thức ủng hộ học thuyết này và vận động quần chúng lao khổ tin theo. Vậy là một cuộc CM dự báo long trời lở đất được phát động.
     Kết cục là đổ máu thế chiến I, chế độ Sa hoàng bị lật đổ, CS lên nắm chính quyền ở nước Nga. Rồi đổ máu thế chiến II, một loạt quốc gia theo CS, lập nên phe xhcn. Thế giới phân cực, chiến tranh lạnh, chạy đua vũ trang, hình thành cuộc chiến ý thức hệ. Lại đổ máu ở những quốc gia tuyến đầu của cuộc chiến này. Hàng chục quốc gia lâm vào chiến tranh, hàng chục triệu người ngã , hàng tỉ người đau khổ, và không thể thống kê hết bao nhiêu giá trị vật chất và tinh thần của nhân loại đã bị phá hủy.
       Giờ thì phe xhcn đã tan rã, cuộc chiến ý thức hệ không còn ý nghĩa gì nữa, nhưng hậu quả đau thương của nó thì vẫn còn âm ỉ dai dẳng mãi. Đấy là quả báo của tội ác. Quả báo không chỉ với kẻ phát động, mà quả báo cả với người hưởng ứng và cả với người chống lại. Mà cả một dân tộc, cả hàng chục quốc gia lao vào bạo lực, thì ngiệp chướng kinh khủng biết nhường nào.
       Ngoài quả báo thì còn quán tính của bạo lực. Cái quán tính này cũng vô cùng khủng khiếp vì quy mô cũng như cấp độ đã mang tính toàn cầu. Thêm nữa, các giá trị nhân văn đã bị phá bỏ trong các cuộc chiến và trong tâm thức một bộ phận không nhỏ của nhân loại đã làm cho con người mất đi năng lực chế ngự quán tính đó.
       Đau thương thay, dân tộc mình, đất nước mình hứng chịu mọi quả báo và kéo dài mãi quán tính của thứ bạo lực ấy vì đứng ở tuyến đầu. Vậy nên, dù là ít nhiều người dân đã tỉnh ngộ, đã sám hối, có thể bề trên cũng đã nhìn ra; nhưng sám hối chưa đủ để chấm dứt quả báo, chưa đi đến hòa giải, nhận thức nhân tình và dân trí chưa đủ để kìm hãm quán tính. Oan khiên chưa được hóa giải. Con tàu vẫn đang lao dốc, không thể bẻ lái đột ngột.
      Buồn thay!

Thứ Ba, 17 tháng 1, 2017

MỘT MAI

(Tìm thấy trong vở nháp)

Ra đường vấp đá mà đau 
lại vui mình còn bước được 
nửa đêm bão vào tê buốt 
nghe trái tim mình rưng rưng 

cuộc đời bể khổ mênh mông 
còn bơi là còn ham sống 
một mai trời yên bể lặng 
tây thiên cực lạc ta về
                         2000

Thứ Hai, 16 tháng 1, 2017

THUẬT DƯỠNG SINH

       Cuối những năm tám mươi của thế kỷ trước, nghỉ hè, hắn vào nam, làm nhiều việc để tồn tại. Hắn từng vào rừng xẻ gỗ, hay xuống biển đục đá san hô. Hắn phải gắng sức lao động cơ bắp, có khi đến cùng kiệt. Những khi có cơ hội nghỉ ngơi là hắn tập thư giãn. Hè 1989 hắn đúc rút lại trong mấy dòng như vầy:

THUẬT DƯỠNG SINH

Sau buổi lao động nặng nề 
Bằng hai bàn tay chai sạn
Ta ngồi lặng im thanh thản duỗi mềm
Măt khẽ nhắm hờ, hơi thở nhẹ êm
Không nóng rét buồn vui suy nghĩ
Không còn ta, không thế giới bên ngoài
Sự sống chỉ còn là nhịp thở khoan thai
Và đâu đó trái tim đập khẽ
(Như dưới đáy đại dương chú cá bơn quẫy nhẹ)

Ta lâng lâng một phút rời trần
Trôi lững lờ êm ái giữa không gian
Tất cả đã chìm vào quên lãng
Cho thân xác thảnh thơi
Cho tâm hồn thanh thản…

Ôi! Dưỡng sinh
Pháp thuật diệu huyền
Cảm ơn đời cho một phút thần tiên
Để chút nữa ta trở về đời thực
Dồi dào hơn tinh thần và sức lực
Lại làm bao công việc nặng nề
Bằng hai bàn tay chai sần
Và tổng lực toàn thân.
(11/8/2016 lên F)

30 NĂM TRƯỚC

     Đúng ba mươi năm trước, giờ này hắn đang nằm viện. Phế quản và phổi của hắn đã bị gì đấy rồi. Hắn nói không ra tiếng. Những buổi dạy cuối cùng của năm học ấy hắn phải viết lời giảng lên bảng, rồi ú ớ chỉ cho trò. Đến lúc trò đi thi thì hắn đi viện, sáu tháng trời, toàn tiêm penixiline và streptomyxine cho tới khi hai bắp tay của hắn chai sần kim đâm không thủng.
Rồi bệnh cũng khỏi. Hắn kiên trì tập thể dục dưỡng sinh, khí công, cốc đại phong, dịch cân kinh… đủ cả. Hai mươi năm nay hắn theo một phức hợp yoga. Hắn ăn nhẹ. Không nghiện thứ gì. Lao động chân tay. Lờ mờ với đồng tiền. Lờ mờ với thời gian…


    Thường thì hắn:


Mải mê làm mà không cầu điều gì
thận trọng mà làm rồi việc xong có thì
thời gian trôi ư dường như không hay
ngoài kia trời xanh gió đưa mây bay

Có lẽ nhờ thế mà hắn còn đây, trên thế gian này.

(Đăng lại bài trên F mấy tháng trước)