Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2022

TỰ DO

 Con  chim ở trong lồng
chắc chắn là bị nhốt
con chim ở ngoài lồng
có chắc gì đã thoát

người trong vòng pháp luật 
đã chắc gì tự do
kẻ ngoài vòng pháp luật
chắc chắn sắp vào lò 

tự do không ở chỗ
ngoài lồng hay trong lồng
mà tự do ở chỗ
được bay bổng tâm hồn

là được cất tiếng hót
ríu rít và say mê
là như con dế nhỏ
rả rích suốt đêm hè

tự do là buông bỏ 
buông bỏ hết mọi điều
là từ bi hỉ xả
và nhẹ nhàng phiêu diêu...
                            12/11/2022




Thứ Tư, 9 tháng 11, 2022

GIÁ NHƯ NGÀY ẤY

      Những năm có chủ trương "tự túc lương thực tại chỗ", thầy Sầm Khắc Chính công tác tại phòng giáo dục huyện, cũng lên rừng làm rẫy. Sau mùa lúa, thầy trồng tiếp mùa sắn. Thầy Chính trồng xen trong rẫy sắn những cây xoan nhỏ. Hai năm sau, khi những cây xoan đã lớn thì có người ngang nhiên đến chặt về làm cọc rào. Thầy Chính trách, thì họ bảo: : - Cây giữa rừng ai thích chặt thì chặt, của chi ông mà giữ". Thầy Chính nản.
     Tôi đưa chuyện này nói với anh Vy Văn Kỳ vốn là giáo viên, giờ lên làm bi thư huyện ủy: - Anh nên có cách gì bảo hộ cho việc trồng rừng của những người như thầy Chính. Anh Kỳ cười, bảo: - Hiện thời chưa có chủ trương của cấp trên, đành phải chờ vậy.
      Cũng những năm ấy, thầy Lê Huy Nguyên trồng rừng ở Quỳnh lập cũng gặp chuyện tương tự. Thậm chí người chặt phá rừng còn vác dao đến dọa. Hồi cha con tôi ghé thăm, thầy Nguyên bảo: - "Để yên cho người ta chặt thì tiếc cái công. Mà đôi co đánh nhau với họ thì hư mất cái tính của mình".
      Sau chuyện của thầy Chính một thời thì có anh Lô Minh Trung ở công an huyện trồng được quế trong vườn nhà rồi mở rộng ra thành rừng đến chân Pu Hiêu, Anh còn đào được ao thả cá ở cửa khe ông Ngãi nhưng tốn nhiều công sức lắm mà hình như cũng chẳng tới đâu...
      Giờ thì rừng tự nhiên gần như hết rồi. mới thấy những người đi tiên phong trồng rừng như thầy Chính, thầy Nguyên, hay anh Trung đáng trân quý biết bao. Giá như ngày ấy có chủ trương "giao đất giao rừng|" sớm hơn một chút. 

Thứ Ba, 8 tháng 11, 2022

ĐEO KÍNH

 Cái dằm nhỏ tí xíu
mà lại gây ra đau
đeo kính vào lại thấy
ngón tay bằng chuối cau

Trời đang chang chang nắng
đeo kính râm mát liền
lại thấy như vần vũ 
một cơn dông đang lên

 Chắc là đời đep lắm
nếu đeo kính màu hồng
đeo kính vạn hoa nữa 
lại hóa ra thằng khùng
             9/11/2022

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2022

MAY MÀ

 Về già mới học cầm bay
cũng là một dạng kéo cày 
thân trâu
may mà có được phép mầu
bình tâm đủng đỉnh như trâu 
kéo cày
một ngày qua lại một ngày
tường lên thẳng tắp
đường bay mịn màng
mẹ hoe không hết ngỡ ngàng
bỗng dưng vớ được anh chàng cầm bay
6/11/2022


Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2022

RCYT: 39. MƯỜI LĂM ĐỘ DỐC

      Những năm cả nước đói khổ, hạt gạo hẩm rồi vẫn phải cõng thêm mấy lát khoai, khoanh sắn. Con người thiếu ăn nhưng không biết do đâu. Thế rồi có ai đó bảo là do thiếu đất. Thiếu đất thì phải "khai hoang phục hóa". Nhưng không phải mảnh đất nào khai ra cũng trồng cấy được, bởi nơi thì thiếu nước, nơi lại bạc màu. Người ta nghĩ tới di dân, lập "làng kinh tế mới". Nhìn thấy đất rừng màu mỡ, mùn dày cả gang, khe suối chằng chịt, ẩm mát quanh năm, thì người ta tính đưa dân lên rừng. Cuộc di dân này thành phong trào, được tuyên truyền khuyến khích, thâm chí vào cả thơ ca: 
         "Đồng xanh ta thiếu đất cày
        Nghe rừng lắm đất lên đay với rừng".
    Đưa dân lên rừng thì phải có đất ở, đất trồng. Để có đất thì phải phát rừng làm rẫy, và dựng túp lều ở tạm. Rừng chỗ đất bằng đã hết thì chặt đốt tiếp rừng nơi đất dốc. Có một quy định thành văn cho phép làm nương rẫy nơi không phải đầu nguồn và dốc không quá 15 độ. Rừng có nơi đâu là không đầu nguồn, nhưng đã có quy định vậy thì người ta sẽ tìm ra chỗ không phải đầu nguồn. Dốc không quá 15 độ thì có nhiều nơi không quá 15 độ. Chân núi thoai thoải, dốc không đến 15 độ. Đỉnh núi khá bằng phẳng, cũng dốc không quá 15 độ. Chân núi, đỉnh núi phát đốt làm rẫy được thì lưng chừng núi cũng làm nương rẫy được (!).
      Vả lại người dân làm gì có máy móc trắc địa để biết ở đâu độ dốc bao nhiêu? Người này phát rẫy được thì người khác cũng phát rẫy được. Đơn giản thế thôi. Người ở đâu đâu tận dưới xuôi lên được phép làm rẫy thì bà con bản địa cũng phải được làm rẫy(!).
       Bởi vậy, chỉ hai năm từ khi có chủ trương "tự túc lương thực tại chỗ" và được phép phát nương làm rẫy ở nơi "dốc không quá 15 độ", rừng đã trống hoác từng mảng lớn. Ơn trời được vài mùa rẫy. Người dân no cơm ấm cật hẳn lên, nhất là những hộ "kinh tế mới". Nhưng rồi nắng hạn, xói lở, bạc màu. Nương rẫy bỏ hoang cho cỏ dại mọc.
    Người dân di cư bỏ đi chạy chợ, "công ty cá trích" ra đời; Người có sức khỏe đưa hàng lên vùng cao dịch vụ tận chân cầu thang mắm muối, kim chỉ đá lửa, bất kể nắng mưa, sốt rét dịch bệnh.
     Nhìn lại, chỉ biết lạy trời. Mong rằng: "15 độ dốc", "tự túc lương thực tại chỗ" chỉ là chủ trương của một thời, nóng vội một thời, dại dột một thời. Rồi qua. Để rừng còn mọc lại.
                                                Rừng chiều yên tĩnh1985

*****
     Thời ấy thầy trò trường chúng tôi cũng lo lắng phát nương. Vạt nại ấy rộng chừng 1ha, bên đường 48 ở km119. Phát xong mới nhận ra là mình phát vào nại cũ, cây cối um tùm nhưng là mới mọc lại, Nếu đốt cháy rồi thì số cây que chỉ đủ để làm một mé hàng rào. Ba mé còn lại biết rào bằng gì? Mà không rào được thì trâu bò phá hết. Đành bỏ. 
     Nhưng cũng nhờ nhà trường bỏ cuộc mà mẹ tôi mới thôi thúc dục tôi tìm chỗ làm lấy một vạt nương. Tội lắm. Biết mẹ lại lo đói. Thương mẹ nên tôi không dám nói gì.

          * Trường tôi, cũng ngày đó, có cô giáo trẻ nghỉ hè cùng người nhà lên làm rẫy trên đỉnh Pu Quai. Cô giáo bị cảm thương hàn, tới khi người nhà đưa được xuống viện thì đã quá muộn rồi. Cô không qua khỏi. Tội lắm. Càng thương hơn vì là trò cũ của tôi. Tôi tới thăm, trò chỉ kịp nói: "Em- mệt- lắm- thầy- ạ". rôi lặng lẽ nhắm mắt. 

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2022

CỨ THẾ MÀ DẠY

      F vừa nhắc:

      Hồi còn chiến tranh phá hoại của Mỹ ở miền Bắc, trường ĐHSP Vinh chưa có khoa sử khoa địa và một số khoa khác nữa nên các tỉnh miền Trung thường thiếu giáo viên mấy môn ấy. Tôi ra trường được điều đi vùng cao, đã đành, mà cô giáo địa lý, dân Hà nội gốc phố Huế cũng phải chấp nhận như vậy. Cô trở thành mì chính cánh, thành hoa hậu của trường. Sau mấy tuần làm quen và thích nghi dần với rừng rú, với anh em bạn bè cô mới kể:

- Vào tới ty (sở giáo dục) nhìn thấy mặt ông tổ chức phừng phừng với cái mũi đỏ đỏ mình đã thấy ghê ghê. Ngồi chờ, nghe ông ấy hỏi một cô mới ra trường như mình: - Học văn hả? Dạy địa nhá!  về Tân kỳ!.  Mình choáng quá.
Cô ấy chối đây đẩy: Em biết gì môn địa mà dạy?
- Ôi dào, ông ấy nói: -Khó gì, Việt nam mình phía đông giáp biển, phía tây giáp Lào ... Cứ thế mà dạyNhất trí nhá. Đi Tân kỳ. Muốn dạy văn thì đi Tương dương.
Cô ấy chấp nhận đi Tân kỳ. Đến lượt mình, mình ngoan ngoãn đi QP, không dám hé một lời. Lên đây, mới biết QP là huyện vùng cao biên giới.
Chuyện này gợi cho tôi nhớ lại ngày đi thực tập. Ông hiệu trưởng phân công cô giáo văn dạy thay thầy giáo sử bị ốm. Cô ấy cũng chối đây đẩy. Hiệu trưởng bảo: - Khó gì. Đinh Lê Lý Trần Lê, phải không nào..., Quang Trung đánh Nguyễn Huệ, phải không nào... Trên tinh thần ta thắng địch thua, phải không nào... Cứ thế mà dạy!

 Hơn bốn mươi năm qua rồi, cái món "cứ thế mà dạy" cùng với nhiều thứ nữa cứ ngấm dần, ngấm dần mà không mấy ai để ý. Chỉ đến khi hàng ngàn thí sinh bị điểm 0 môn sử thì người ta mới ớ ra.
 Giờ thì thật là quân ta đánh quân mình rồi, còn nói chi nữa.
                                                             30/9/2011



Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2022

LỀU

 Ngày xưa ở trong lều cỏ
nay ở lều container
cái lều này làm bằng sắt
khỏi lo sớm nắng chiều mưa

với mình thế là tạm ổn
chỉ thương cây cối trong vườn
càng thương bà con rốn lũ
bão chồng bão lại càng thương.
16/10/2022