Thứ Hai, 5 tháng 1, 2026

NẾP NHĂN VẦNG TRÁN

       Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Câu đó nhiều người nói. Vầng trán là tấm gương phản ánh trí tuệ. Điều đó có lẽ đúng. Một điều chắc chắn đúng là người ta chỉ nhăn trán những khi đau đớn quá, bực bội ghê gớm quá, hoặc phải vận trí não căng thẳng quá. Còn thường khi thì vầng trán sẽ phẳng phiu trong sáng, con người sẽ nhân hậu và bình thản.
    Ông Tâm vốn là một người nhân hậu. Và nhờ thế ông trở thành người đứng đầu. Ông đã từng làm tiểu đội trưởng dân  quân, lớp trưởng hồi còn học sư phạm, còn bây giờ là hiệu trưởng. Bởi là người đứng đầu nên ông thường phải suy nghĩ nhiều. Bởi duy nghĩ nhiều nên trán của ông sớm hằn những nếp nhăn mệt mỏi. Với những nếp nhăn ấy người ta thường gọi hiệu trưởng bằng ông.
    Ông Tâm đang suy nghĩ. Người ta đoán ra ngay vì thấy trán ông đang nhăn lại. Ông suy nghĩ dữ lắm, ông đang gặp một điều hóc búa.
Ông lại phân tích:
    - Học sinh đang học. Giáo viên đang lên lớp. Ông bắt đầu phân tích. Ông xem lại thời khóa biểu một lầ nữa. Đúng rồi, không còn một ai ở nhà, tất cả mọi người đều bận. Ông khiu trán lại. Chỉ còn ông là không lên lớp, các nếp nhăn tạm giãn ra. Nhưng chỉ có một mình ông, làm thế nào bây giờ? Ông khiu trán lại. Đứa học trò đang nằm kia. Nó đau đớn lắm. Nó bị đau bụng đột ngột. Nó xin nghỉ, định về, thì lăn quay ra. Nó rên. có lẽ nó đau ruột thừa. Cái đầu cuẩ ông đoán thế. Nếu vậy thì nguy quá. Không nhanh e nó chết mất. Đứa học trò vẫn rên. Ông lại khíu trán. - Phải đưa nó đi viện, đúng rồi, phải đưa nó đi ngay thôi. Mình sẽ đèo nó đi. 
    Ông dắt xe đạp ra, thận trọng xem lại lốp sau. Lốp chắc. Yên trí, trán của ông giãn ra. Ông đến bên đứa học sinh khẽ lay nó:
    - Thầy đưa em đi viện nha. 
Học trò vẫn rên, nhưng mắt nó sáng lên tin tưởng.
   - Em cố ngồi lên xe thầy đèo em đi nhé. 
Đứa học trò vẫn  rên, nó rên dài hơn, đôi mắt tối dần lại, mãi sau nó mới nói:
   -Đau lắm, em không ngồi dậy được.
   Nó rên dữ hơn. Ông Tâm lại cân nhắc: Trò đang học, các  thầy đang lên lớp, em này đau dữ quá, cần đưa đi viện, chỉ còn mình ông, có lẽ nó bị đau ruột thừa, nó không ngồi dậy được,...
    Bỗng nhiên ông thốt lên lời: - Không được. Vì ông đang thầm nghĩ, nếu lấy học sinh cáng trò này đi viện thì tiện, nhưng buộc lòng phải có trò mất buổi học, thiệt thòi cho nó, không đành. Lấy giáo viên đi thì lại càng không được, vì cả lớp phải nghỉ học.
    - Không được, ông lại thốt nên lời. Như thế không ổn.
    Đứa học sinh vẫn rên. Thi thoảng lại bật lên tiếng kêu. Nó kêu cha kêu mẹ. Rồi tiếng kêu bặt đi, nó rên nhè nhẹ. Nhà nó ở xa, nó ở lại trong kí túc xá quanh trường. Biết làm sao bây giờ. Ông Tâm hơi rối, da trán nhăn lại. Ông cũng có những đứa con như nó, còn nhỏ đại hơn nữa. Ông đã phải vất vả và phải còn vất vả thêm bao nhiêu nữa vì chúng nó. Và ông lại phải phân tích từ đầu: -Học sinh đang học, các thầy đang lên lớp... Trán ông nhăn lại, rối rắm, bế tắc.
    - Ối trời ôi! 
    Rồi im bặt. Nó kiệt sức. Hay nó bị ngất. Hay là?...
    Không. Nó cười. Thật đấy mà. Nó cười. Không biết nó đọc được từ đâu  trên con người ông một ánh sáng trí tuệ lóe lên, và nó cười. Ông Tâm cũng gần như cười, nhưng các nếp nhăn vẫn không giãn ra được.
    Ông Tâm lặng lẽ kéo đến một chiếc xe cải tiến mà nhà bếp vẫn thường dùng chở gạo. Ông lót cái chiếu của ông vào thùng xe. Ông nhẹ nhàng bế đứa học trò đặt vào đó. Rồi cũng rất nhẹ nhàng ông đắp cho nó chiếc chăn chiên của ông. Và ông từ từ kéo xe đi.
    Chiếc xe đi về hướng bệnh viện. Trong xe không còn nghe tiếng rên la nữa. Thi thoảng mới nghe ối lên một tiếng khi xe xóc ổ gà. Ông vẫn từ từ kéo xe đi. Người hơi cúi xuống. Không biết ông đang nghĩ gì mà các nếp nhăn trên trán không giãn ra được. Ông cũng không hề hay biết sau ông một quãng mấy thầy trò đang chạy theo ông với chiếc đòn khiêng dài và một cái võng. 
                                                                          1976

Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2025

LỚP VỞ LÒNG NGÀY ĐÓ

     Sau chiến thắng Điện Biên. Sau trận lụt 1954...
   Rồi khi bắt đầu có những thứ có thể ăn được sau những ngày đói thắt ruột, thì lũ nhóc xóm tôi được đi học lớp vở lòng. Lớp học ngay trong xóm ta chứ không phải đi đâu xa. Lớp ấy có 2 chị em Cờu, Đờu con ông Tùng; hai chị em Nghịa, Lệ con ông Tụy; hai chị em Việt, Tứ con ông Thợn, và Thuyến con ông Xuyến. Bên xóm Hà thanh có cậu Tự con bà Mại Xan và Chắt Xin con ông Xân. Còn tôi là thằng oắt  lẽo đẽo ghép thêm vào.
     Thầy dạy chúng tôi học o a là cậu Thuyết / tôi gọi bằng cậu vì tôi là cháu ngoại/. Thầy đi bộ đội, đánh trận Điện Biên, hòa bình rồi thì phục viên. Chúng  tôi không có trường lớp riêng, nên khi thì học ở nhà thầy, khi thì học ngoài điếm, khi thì học ở nhà bà Chắt Yêng.
   Mẹ con tôi ở trại trên rú Mấc. Cậu Cả vót que hóp cho nhọn đầu rồi bày cho tôi cách ấn lên lá chuối mà viết thành chữ. Mỗi buổi cậu xé cho một mảnh lá chuối bằng hai bàn tay người lớn, rồi tôi cắp bút hóp mà đi học. Đến lớp, tập viết từng chữ thành hàng, mà hàng thì trời đã kẻ sẵn trên lá. Dần dần viết thành câu, thành bài, kín cả trang lá chuối. 
    Học chưa xong lớp vở lòng thì tôi phải theo ba mẹ ra trại phung Quỳnh Lập. Từ đó tôi xa thầy xa bạn. Rồi tôi đi mãi vào cõi mung lung. Bây giờ nhớ lại lớp học vở lòng ngày đó thì đã bảy mươi năm qua rồi. Bảy mươi năm ấy, có lẽ không có lớp vở lòng nào như thế nữa. Có lẽ thầy tôi cũng chỉ dạy mỗi một lớp ấy. Và thế là nó chỉ có một, nó là duy nhất.
                   14/12/2025
    

Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2025

TÂM TRỐNG RỖNG

    Dù có biết nhiều tới đâu thì cũng chỉ là hữu hạn. Mà hữu hạn so với vô cùng chỉ là chút nhỏ. Phải để tâm trống rỗng, không dính mắc, không chấp trước, và mở lòng ra, hướng tới vô biên, thì đại đạo mới ùa vào. Theo đó mà ngộ.
                                                                                 8/12/2025

Thứ Ba, 25 tháng 11, 2025

XIN ĐỀ XUẤT MỘT ĐIỀU

      Huế vừa trải qua bốn đợt lũ liên tiếp trong tháng 11/2025. Hệ thống sông Hương, sông Bồ, sông An Cựu, sông Như Ý với độ dốc không đáng kể gần như tê liệt không thể nào đáp ứng nhu cầu thoát lũ. Giá như có thể chia sẻ lưu lượng nước của sông Hương từ xa, chẳng hạn từ ngã ba Tuần, qua một hướng khác, thì có thể giảm thiểu được phần nào.
     Ví dụ, từ Đa Khê trên nhánh sông Tả Trạch, khơi một dòng kênh đào, xuôi về hồ Châu Sơn rồi ra sông An Cựu nối dài ra đầm Cầu Hai. Ở đầu tuyến, chỗ nối với Tả trạch là một đập tràn có hai bậc. Bậc thấp tương ứng với mức nước của báo động 1, bậc cao ứng với mức báo động 2. Với mức đập như thế, kênh đào chỉ thực sự là một dòng chảy khi nước sông Hương dâng lên trên mức báo động. Còn những thời điểm khác nó chỉ là hồ chứa Châu Sơn kéo dài và mở rộng mà thôi, vì thế, xin


tạm gọi là kênh Châu Sơn. Tuyến kênh nầy chỉ hơn 10 km đào mới, còn nữa là cải tạo nâng cấp các dòng suối, dòng sông và đầm hồ hiện có, nhưng nó có độ dốc lớn hơn so với sông Hương nên khả năng thoát nước sẽ nhanh hơn.
    Hai bên dòng kênh có thể quy hoạch khu dân cư hay hệ sinh thái xanh. Và dòng kênh sẽ góp thêm một nhánh sông Hương hướng về trung tâm mới của thành phố Huế, làm cho Huế thêm mát thêm xanh. 
    Xin một lời cuối: về thuỷ lợi tôi chỉ là kẻ ngoại đạo, vì thương Huế lụt mà nghĩ vậy thôi, có gì không phải mong các cao nhân đại xá.
                      25/11/2025
     
         

Thứ Hai, 24 tháng 11, 2025

ẢNH BẠN VỪA GỬI

 

Các bạn đang giúp cho cây nối dài thêm nhiều rễ phụ:

Cảm ơn bạn Nguyễn Hồng Tư.


Thứ Năm, 20 tháng 11, 2025

ĐÊM ĐÔNG ẤY

   Điều này tôi giữ trong lòng hơn nửa thế kỷ, không phải vì bí mật gì mà vì không giống nơi đâu, không gặp lại khi nào.

   Mùa đông năm ấy, 1971, lớp tôi chủ nhiệm chỉ còn lại 13 trò. Lớp học nhỏ với 3 bộ bàn ghế của trò, một bàn của thầy và cái bảng. Đêm ấy các trò xếp ba bộ bàn ghế học sinh lại thành hình chữ U, ghép tiếp bàn cuả thầy vào cạnh còn lại, rồi nhóm lên một bếp lửa ở giữa. Các trò đã tụ về đầy đủ và vào mời tôi ra cùng với các em nhân ngày 20/11. Các em chân thành nói lên lòng biết ơn các thầy cô, nói lên lời hưá cố gắng học tập tu dưỡng, và rồi cả lớp cùng hát lên những bài đồng ca thuở đó: "...Vùng lên nhân dân Miền Nam anh hùng...Thề cứu lấy nước nhà thề hy sinh đến cùng"..., " Hành quân đêm qua nẻo đường quanh co, phía xa xa bao ánh lửa"..., "Rừng ơi ta đã về đây, mang sức của đôi tay lao động khó khăn không quản ngại..."

     Các trò hát say sưa hết bài này đến bài khác. Rồi cùng vỗ tay xuống mặt bàn mà hát, rầm rập vang động cả góc rừng. Tôi cùng hát theo trò. Rồi tôi đơn ca  "Ai đã từng đi qua sông Cửu Long Giang,... Ai đã từng nghe tiếng tiểu đoàn, tiếng tiểu đoàn ba trăm lẻ bảy"... Rồi các trò cũng đứng lên đơn ca, song ca, ngâm thơ... Có những trò chưa bao giờ hát một mình nhưng đêm nay cũng đứng lên hát mê say.

    Bếp lửa vẫn bập bùng, các trò tiếp thêm củi nữa, mặc ngoài trời sương rơi gió rét, mặc ngoài kia hun hút rừng sâu. Mười bốn thầy trò chúng tôi ngồi bên nhau, không hoa, không kẹo bánh, không thuốc nước, chỉ có mê mải hát, cho tới khi tôi phải nhắc: Các em  ơi, tạm dừng lại đây thôi, ngày mai còn phải học.

    Chỉ thế thôi mà ngọn lửa đêm đông ấy đã sưởi ấm lòng tôi, và có thể là của các trò nữa, suốt bao tháng năm dài.                                                                                                          21/11/2025 

Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2025

VẪN

 Trời cao không chum vại
sao nước vẫn chứa đầy
Dưỡng khí không nhìn thấy
vẫn hít thở mỗi ngày
Tình yêu không uống được 
vẫn khiến lòng mê say
Và mênh mang đại đạo
vẫn ứng vào đâu đây.
                       29/10/2025